Trước Tận Thế, Tôi Bị Cả Nhà Hào Môn Nghe Lén Tiếng Lòng - Chương 18: Học nhảy đồng, trẹo cả lưng
Cập nhật lúc: 2026-02-01 09:41:52
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhân lên nào, mau lên, tới giúp một tay!”
Tiếng gọi của ông cụ Tư từ ngoài cửa truyền , thành công cứu Tư Gia khỏi cảnh hổ, cũng thuận tiện dời sự chú ý của chỗ khác.
Tư Gia thở phào một , vội vàng bật dậy đáp lời đầy nhiệt tình:
“Cháu đây! Ông nội, để cháu giúp ông!”
Tư Điềm Điềm cũng tò mò ngoài, đó nhịn mà đồng t.ử rung động dữ dội.
Sáng sớm khi ngoài, ông nội vẫn còn là một ông lão sạch sẽ gọn gàng trong bộ Đường trang sang trọng. Thế mà tối về biến hình thành… pháp sư Shaman sống sờ sờ.
Nhìn bộ đồ Shaman ông đang mặc mà xem: đầu đội chiếc mũ thần tiêu chuẩn, tua rua đủ năm sáu màu sắc, viền mũ còn treo những chiếc chuông nhỏ kêu leng keng. Chính giữa còn gắn một chiếc gương chiếu yêu. Bên hông đeo chuông lắc, tay trái cầm trống, tay cầm dùi, trông hệt như phép ở đó về.
Lại thêm hai phía cũng mặc y hệt đồ Shaman, đang khiêng một chiếc bàn cúng bày đầy nhang nến, gạo nếp và giấy vàng.
Trời đất ơi, đúng kiểu nhảy đồng xong trở về luôn !
Tư Gia giúp ông cầm lấy trống và dùi, đỡ ông cụ đang kêu “ôi da ôi da” trong. Tư Hạc Dao thấy cũng nhanh ch.óng bước tới phụ một tay.
“Ông nội, ông thế ?”
Ông cụ Tư nhăn nhó, mặt mày đau khổ:
“Đi học nhảy đồng, cẩn thận trẹo lưng mất , hừ—”
Nói xong còn tội nghiệp về phía bà cụ, vẻ mặt đầy ấm ức.
Bà cụ thì vẻ mặt cao ngạo thanh lịch, ánh mắt ghét bỏ:
“Đồ ngốc.”
Miệng thì mắng , nhưng bà vẫn chỉ huy hai đứa cháu đỡ ông cụ xuống sofa, còn tự lấy dầu xoa bóp.
Hai “thầy Shaman” đang khiêng bàn cúng theo chút câu nệ bước nhà, ngẩng đầu lên cảnh tượng mê tín mù mịt khói hương trong phòng cho choáng váng, mắt trợn tròn ngừng.
Trời đất, rốt cuộc bọn họ xông hiện trường hỗn hợp mê tín kiểu gì thế ???
Nhà ai đặt tượng Tam Thanh trong phòng khách, còn bày lư hương biến cả phòng thành đạo quán chứ? Lại thêm cây thiền trượng rõ ràng là của Phật giáo, giờ còn cộng thêm Shaman của bọn họ…
Ờm… chung là khó hiểu!
Hai run lên một cái, còn tưởng đụng bí mật hào môn gì ghê gớm lắm, cả bắt đầu run rẩy. dám bỏ , chỉ thể cứng đầu mở miệng hỏi:
“Cái… cái đó… ông cụ, bàn cúng để ở ạ?”
Bà cụ sang họ một cái, nhíu mày phân phó:
“Đặt bên cạnh lư hương , sắp xếp giá nến với lư hương nhỏ cho gọn gàng, thắp nến lên.”
“Vâng !”
Hai vội vàng gật đầu, nhanh nhẹn khiêng bàn qua, bày biện đồ đạc chỉnh tề, thắp mấy cây nến gió thổi tắt đường. Thấy ông bà Tư còn dặn dò gì nữa, hai mới dám thở nhẹ một lặng lẽ rời .
“Phù ——”
Ở cổng lớn nhà họ Tư, hai lau mồ hôi lạnh, một cái, đều thấy trong mắt đối phương vẻ “thoát c.h.ế.t trong gang tấc”.
lúc , hai ông lão nhà giàu vẫn đang gần đó hóng chuyện nhịn bước tới, mở miệng dò hỏi:
“Hai là ai ? Lão Tư rốt cuộc đang cái trò gì thế?”
Hai sững , dám .
“Cho các năm vạn, .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/truoc-tan-the-toi-bi-ca-nha-hao-mon-nghe-len-tieng-long/chuong-18-hoc-nhay-dong-treo-ca-lung.html.]
Một vị bá tổng già đầy khí thế, mở miệng là coi tiền như rác.
Hai lộ vẻ giãy giụa. Ông lão còn khinh thường liếc bọn họ một cái:
“Mười vạn, ?”
Hai , mắt sáng lên đầy kinh hỉ, lập tức gật đầu cúi :
“Nói , bọn ngay!”
Thế là bọn họ một một câu kể chuyện hôm nay ông cụ Tư tìm họ học nhảy đồng thế nào, kể luôn chuyện phòng khách nhà họ Tư biến thành hiện trường mê tín .
Nghe xong, hai ông lão đều ngây , lộ vẻ mặt giống hệt “ông già tàu điện ngầm xem điện thoại”.
“Lão Tư rốt cuộc đang cái gì ? Hồi trẻ rõ ràng tin quỷ thần, còn từng chê bai tượng Thần Tài nhà . Sao về già bắt đầu mê tín thế ?”
“Có lẽ là do nhà họ Tư tìm con gái ruột, cứu con dâu cả, nên bắt đầu tin mệnh chăng? Chắc là thỉnh thần về trả lễ?”
“ cũng cần cái gì cũng rước về nhà như thế chứ.”
Đặc biệt là còn tự mặc đồ Shaman nhảy đồng, lúc bọn họ thấy suýt nữa rớt cả cằm, còn tưởng lão Tư thứ gì đó nhập xác cơ.
Xung quanh chẳng từ lúc nào tụ tập ít giàu tò mò tới hóng chuyện, ai nấy đều mang vẻ mặt kinh ngạc mơ hồ.
Có thậm chí bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc:
“Hay là nhà họ Tư phát hiện việc bái Phật cầu thần thật sự tác dụng? Thế chúng nên học theo, cũng thỉnh một vị Bồ Tát về nhà cúng bái ?”
Người nghĩ như còn ít. Nhà họ Tư vốn luôn là tiêu chuẩn của giới hào môn Hàng Thành, nhiều gia tộc đều học theo họ. Thế là cũng ít bắt chước.
Từ ngày hôm đó, trong giới hào môn Hàng Thành nhanh ch.óng nổi lên một làn sóng mê tín cực kỳ mạnh mẽ. Mỗi ngày đều từng xe từng xe tượng Bồ Tát chở về khu Ngọa Long Loan, vô tình giúp nơi về nâng cao tỉ lệ sinh tồn ít.
Chuyện tạm thời tới.
Lúc trong phòng khách, Tư Điềm Điềm chấn động đến tê dại.
【Ông nội đáng tin thì thôi, đến cả bà nội cao ngạo như mà cũng nhiệt tình với chuyện mê tín thế . Chẳng lẽ đây chính là tình yêu đích thực? Yêu là bao dung tất cả của đối phương, yêu luôn cả sở thích của ?】
【Thảo nào bà nội năm đó phong hoa tuyệt đại, theo đuổi vô , cố tình chọn ông nội – nghèo nhất, điều kiện kém nhất. Hóa là yêu ông đến mức lối thoát . Trời ơi, c.ắ.n đường , c.ắ.n đường !】
Ông cụ Tư , mặt già đỏ lên, đến rung rinh. Cháu gái ngoan chuyện thật thà quá mất, bà nhà ông chẳng chính là yêu ông thật lòng .
Bà cụ liếc mắt chỗ khác, chẳng thèm bộ dạng đáng tiền của ông già.
Tư Điềm Điềm ở bên cạnh khúc khích.
【Không ngờ vợ chồng già hoàng hôn cũng ngọt ngào thế . Mà thì đàn ông nhà họ Tư đúng là si tình yêu vợ. Ông nội là , bác cả cũng , ba cũng . Chỉ là giữa ông ba hiền lành với xinh vẫn còn chút hiểu lầm – đúng là đôi vợ chồng pháo hôi chịu mở miệng mà, tội nghiệp ghê.】
Nghĩ tới đây, cô theo bản năng đầu về phía hai vợ chồng. Khi thấy họ đang nắm tay , mắt cô lập tức mở to đầy kinh ngạc.
【Ơ? Chẳng lẽ lúc họ hóa giải hiểu lầm, từ cặp vợ chồng liên hôn kính trọng ngoài mặt biến thành thật sự thấu hiểu tâm ý, ngọt ngào hạnh phúc ?】
Lý Vân Lam sững . Ý gì ? Hiểu lầm gì cơ?
Thấy ánh mắt đều về phía bàn tay đang nắm của hai , bà đỏ mặt, theo bản năng rút tay về, nhưng Tư Hoài Chi nắm c.h.ặ.t hơn, buông .
Lý Vân Lam nữa ngẩn , ngẩng đầu lên mặt chồng, thấy một Tư Hoài Chi khác .
Trên gương mặt vốn luôn trầm ít của ông, lúc đôi mắt sáng rực đến lạ thường. Ánh mắt bà tràn đầy kinh ngạc và vui sướng, giống hệt một trai trẻ tuổi đầy xúc động. Tình yêu giam cầm bấy lâu dường như phá vỡ xiềng xích, mãnh liệt đến đáng sợ.
“Em… trong lòng em là ?”
Ông cổ họng khô khốc, giọng run rẩy hỏi.