Ba chữ “phòng trung thuật” mà cũng thể đem đại điện ?
Huống hồ đây còn là một dịp trang trọng và nghiêm túc thế ?
Các vị đại thần , lén lút liếc ba công chúa chứng nhận.
Trong ba , một ai vẻ mặt vui vẻ.
Hoàng đế cũng khỏi liếc Ôn Dư một cái.
Hoàng tỷ mỗi khi nhắc đến mỹ nam là hai mắt sáng rực, tinh thần phấn chấn, hôm nay bình tĩnh lạ thường, vẫn lười biếng tựa nghiêng , dường như phòng trung thuật thể khơi dậy hứng thú của nàng.
Vị sứ thần tiếp tục : “Mỹ nhân còn chuẩn một điệu múa cho công chúa…”
Lúc , Lâm Ngộ Chi vốn luôn vẻ mặt bình thản lên tiếng : “Quy trình Thánh Đản nghiêm ngặt, còn đến phần dâng lễ, vị sứ thần hà tất vội vàng?”
Sứ thần một câu cho nghẹn họng, chỉ sợ Ôn Dư vì chuyện lời đồn mà giáng tội lên họ, nên mới vội vàng đưa mỹ nhân để chuyển dời sự chú ý.
Bây giờ thấy Trưởng Công Chúa ý trách tội, bèn lui về vị trí của , yên lặng chờ đợi phần dâng lễ bắt đầu.
“Đa tạ Thừa Tướng đại nhân nhắc nhở, là tiểu thần đường đột.”
“Trưởng Công Chúa điện hạ, điệu múa của mỹ nhân sẽ đợi đến lúc dâng lễ mới múa cho Trưởng Công Chúa xem.”
Vốn dĩ khi triều hạ kết thúc sẽ đến phần dâng lễ theo thứ tự phẩm cấp, từ cao đến thấp, cuối cùng mới đến sứ thần ngoại quốc.
Lễ vật của các đại thần đều đúng quy củ, cố gắng để xảy sai sót, chẳng qua cũng chỉ là một vài kỳ trân dị bảo, chậu cây như ý, gì mới mẻ, nhưng cũng đủ để mắt.
Có quà để nhận, Ôn Dư tự nhiên vui vẻ, kho báu trong Công Chúa phủ thể tăng thêm một đợt, ai mà thích tiền tiết kiệm của ngày càng nhiều lên chứ?
Khác với các đại thần, thứ mà Lâm Ngộ Chi dâng cho Ôn Dư là bảo vật quý giá gì, mà là một rương thoại bản lớn, trong đó còn ít bản độc nhất, việc sưu tầm cực kỳ khó khăn, là bỏ nhiều tâm tư.
Lâm Ngộ Chi Ôn Dư: “Mong công chúa sẽ thích.”
Toàn là những thoại bản mới lạ từng , thể thích ?
Ôn Dư hề keo kiệt nụ , dù thì thoại bản nàng thật sự thích, xem như là gãi đúng chỗ ngứa của nàng .
Thế là nàng mỉm với Lâm Ngộ Chi: “Thừa Tướng đại nhân lòng .”
Lâm Ngộ Chi thấy , ánh mắt khẽ động, khóe môi kìm mà cong lên, nhưng cố gắng kiềm chế: “Công chúa thích là .”
Chỉ ba chỉ dâng lễ cho Thánh Thượng điện, mà dâng lễ cho Trưởng Công Chúa.
Đương nhiên là Lục Nhẫn, Giang Khởi, Việt Lăng Phong.
Mộng Vân Thường
Các đại thần trong lòng đều sáng như gương, đây là định đợi khi yến tiệc kết thúc, lén tặng riêng, tặng xong còn thể Trưởng Công Chúa sủng hạnh một phen, há chẳng tuyệt vời ?
Có điều… ba đông đúc quá .
Lâm Ngộ Chi tự nhiên cũng thể nghĩ thông suốt những khúc mắc trong đó.
Lâm Ngộ Chi: …
Hắn là đầu trăm quan, dâng lễ đầu tiên, nếu như xếp Lục Nhẫn, cũng sẽ học theo mà tặng quà điện, như còn thể mượn cớ dâng lễ để gặp riêng công chúa một .
Lâm Ngộ Chi cụp mắt xuống, về phương diện tranh sủng , là do tầm của hạn hẹp , bì với ba họ.
Hoàng đế cũng quên bày tỏ: “Những lễ vật mừng thọ của trẫm, hoàng tỷ nếu thích món nào, cứ việc lấy .”
Ôn Dư cong cong khóe mắt: “Còn , hoàng cũng sẽ lấy, hai chúng còn khách sáo gì?”
Hoàng đế: …
“Cái bình ngọc tịnh lúc nãy trông tệ, thể dùng để cắm hoa, còn chuỗi hạt lưu ly đa bảo thì lấy mặt giày cho , còn tấm bình phong siêu lớn cũng chuyển đến phòng , còn Long Tỉnh Tây Hồ vị tệ, để pha thử xem…”
Hoàng đế: …
Đại thần: …
Trưởng Công Chúa đây là định vặt sạch Thánh Thượng !
Hoàng đế bất đắc dĩ cưng chiều: “Được, đợi chọn xong những lễ vật mừng thọ , hoàng tỷ còn thể đến kho riêng của trẫm chọn lựa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/truong-cong-chua-bat-ca-khap-thien-ha/chuong-422-vit-om-om-keu-to-qua.html.]
Mắt Ôn Dư sáng lên: “Hoàng , lấy của , cũng chuẩn quà cho .”
“Ồ?” Hoàng đế chút mong đợi.
Ôn Dư vỗ tay, nhanh liền một cung nhân ôm một cái thùng sắt , bên đậy một tấm vải, trong thùng đựng gì.
Ôn Dư hiệu cho cung nhân mở tấm vải , bên trong là một thùng đầy gừng tươi.
Hoàng đế: ?
Đại thần: ?
Sứ thần còn đến lượt tặng quà: ?
Ôn Dư còn kịp giải thích, Hoàng đế vỗ tay khen cần não: “Tốt , hoàng tỷ chuẩn quà thật tâm, trẫm vui mừng.”
Đại thần: …
Ôn Dư: …
“Khoan …”
“Hoàng tỷ yên tâm, chỗ gừng sẽ đưa đến Ngự Thiện Phòng, trẫm nhất định sẽ ăn mỗi ngày.”
“Không , chỗ gừng …”
“Hoàng tỷ, cần nhiều, tỷ tặng gì trẫm cũng đều vui.”
Hoàng đế kéo tay Ôn Dư, vỗ nhẹ.
Ôn Dư: …
Các đại thần cũng á khẩu nên lời, kỳ trân dị bảo của họ thể sánh bằng một thùng gừng của Trưởng Công Chúa.
Ôn Dư thật bịt miệng Hoàng đế , nàng rút tay , dậy, cao giọng : “Hoàng , , đây là một thùng gừng.”
Hoàng đế: “Trẫm .”
Lúc , Việt Lăng Phong bước : “Bẩm Thánh Thượng, vi thần quan sát vật công chúa tặng, mơ hồ nhận chỗ gừng chất thành hình ngọn núi.”
Ôn Dư ném cho Việt Lăng Phong một ánh mắt tán thưởng, tủm tỉm : “Hoàng , đây là một thùng gừng non, mang ngụ ý ‘thống nhất giang sơn’.”
Hoàng đế , ánh mắt sáng lên.
Mà tất cả các đại thần điện cũng phản ứng , cực kỳ ăn ý mà đồng loạt quỳ xuống một mảng lớn.
“Thánh Thượng thống nhất giang sơn, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế——”
Các sứ thần bên cạnh còn hiểu chuyện, khi thì chỉ thể học theo dáng vẻ của các đại thần, cùng quỳ xuống.
A Mã Ni cực kỳ nhỏ giọng hỏi: “Một thùng gừng non là ý gì ?”
A Lặc Thi: “Im miệng.”
A Mã Ni: …
Hoàng đế tự nhiên long nhan đại duyệt, chút cảm thán: “Món quà hôm nay của hoàng tỷ thật là khéo léo! Trẫm lòng vui, hoàng tỷ, tỷ trưởng thành …”
Ôn Dư: …
Chỉ là chơi chữ đồng âm thôi mà, thứ rẻ tiền nhất.
“Hoàng , một con vịt nhỏ tên là Ôm Ôm, vì tiếng kêu của nó to, nên những con vịt khác sẽ gọi nó là gì?”
Hoàng đế: ?
Đại thần: ?
Ôn Dư chớp chớp mắt: “Tất nhiên là Vịt Ôm Ôm Kêu To Quá!”
Hoàng đế: …?