"Sư sư , hôm nay học phân biệt thảo d.ư.ợ.c, sư phụ khen học nhanh lắm nhanh lắm, từng thấy ai thiên phú như !"
"Sư thật lợi hại."
"Sư sư , hôm nay thấy bụng kêu , mang màn thầu cho ."
"Mềm quá, cảm ơn sư , thích."
"Sư sư , cảm ơn , thật lợi hại, sẽ sư phụ đ.á.n.h lòng bàn tay nữa!"
"Sư lên lớp nghiêm túc hơn chút nữa."
"Sư sư , hóa còn nhỏ hơn hai tuổi! Đáng ghét! Nếu nhập môn muộn, thì là gọi là sư !"
"Gì chứ, là sư của ."
"Sư sư , đại sư bọn họ bảo đừng chơi với , là sẽ chậm trễ việc học, chúng lén lút chơi, cho bọn họ !"
"Ừm!" Tiểu Lạc Hàn gật đầu thật mạnh, "Chúng lén lút chơi."
"Sư sư , tại sư phụ luôn dạy riêng cho thế? Rõ ràng các sư khác, còn , đều học cùng mà?"
"... Ta ."
"Sư sư , đại sư bọn họ với sư phụ thiên vị , còn ... nhưng , với sư là nhất!"
"Ừm!" Hốc mắt Tiểu Lạc Hàn đỏ hoe, nữa gật đầu thật mạnh, "Ta với sư là nhất!"
"Sư sư , đại sư bọn họ phát hiện lén chơi với , thời gian thể đến tìm ."
"Được..."
Tiểu Lạc Hàn bóng lưng nhảy nhót rời của Lý Cửu Ca, xổm mặt đất ôm c.h.ặ.t lấy .
"Tiểu quái vật, tránh xa tiểu sư một chút! Còn để bọn thấy mày tiếp cận nó, chỉnh c.h.ế.t mày!"
Tiểu Lạc Hàn một cước đá ngã xuống đất, trong mắt lóe lên ánh nước, trong mắt mang theo một tia mong đợi, giọng điệu nhẹ nhẹ, giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ vỡ vụn: " mà... cũng là tiểu sư ..."
"Ha ha ha ha c.h.ế.t , một con quái vật còn tiểu sư của bọn , mấy ngày nay cho mày ăn cơm, mày thèm đúng ! Cho nó chút giáo huấn!"
Mộng Vân Thường
"Hề hề, hôm nay tiểu, tiểu lên nó thế nào?"
"Ý kiến ! Chúng mỗi đều tiểu lên con quái vật , nghĩ nhỉ! Phí phạm quá!"
Tiểu Lạc Hàn ngơ ngác mấy cởi đai quần: "Đừng... quái vật..."
"Bà nội nó, thế mà dám chạy! Bắt nó về!"
Tiểu Lạc Hàn hoảng hốt chạy bừa, bỗng nhiên đụng Lý Cửu Ca đang đeo giỏ thảo d.ư.ợ.c.
Lý Cửu Ca vui mừng: "Sư ! Một ngày tìm chơi, nhớ c.h.ế.t !"
Tiểu Lạc Hàn hốc mắt đỏ hoe Lý Cửu Ca, nên lời.
Đại sư đuổi theo, bước chân bỗng nhiên chậm : "Hả? Là tiểu sư , hái thảo d.ư.ợ.c về ? Nhanh ? Còn mau tìm sư phụ?"
Lý Cửu Ca nghi hoặc : "Đại sư , nhị sư , tại các đuổi theo sư ?"
"Đưa nó rèn luyện chút thôi, cơ thể nó yếu quá, Kỵ Hàn, ngươi đúng ?"
Tiểu Lạc Hàn đầu , cho Lý Cửu Ca thấy nước mắt của : "Vâng."
"Tiểu sư , còn mau tìm sư phụ? Cẩn thận đ.á.n.h lòng bàn tay!"
Lý Cửu Ca rùng một cái, "Sư , đây."
"Ừm..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/truong-cong-chua-bat-ca-khap-thien-ha/chuong-652-nguoi-nguyen-y-di-theo-ta-khong.html.]
Sau khi Lý Cửu Ca rời , đại sư từng bước ép sát.
Lạc Hàn lau nước mắt, "Đừng tiểu lên ..."
"Tại ? Quái vật thì dùng nước tiểu tưới! Trị cái mùi quái dị mày!"
Lạc Hàn lùi hai bước, nữa hoảng hốt đầu bỏ chạy.
Hắn chạy , bỗng nhiên trong vườn thảo d.ư.ợ.c đụng một bóng mảnh khảnh.
Thơm quá, thơm quá...
Trong cái đầu nhỏ của Tiểu Lạc Hàn chỉ một ý nghĩ như .
"Đây là đứa nhỏ nhà ai, nhè ?"
Ôn Dư xổm xuống, lau nước mắt cho Tiểu Lạc Hàn, "Thật đáng thương, ai bắt nạt ngươi ?"
Tiểu Lạc Hàn ngơ ngác phụ nữ bỗng nhiên xuất hiện phảng phất như tiên nữ mắt, rõ ràng quen , nước mắt chảy ngừng, nhẹ giọng gọi: "Ôn tỷ tỷ..."
Ôn Dư nhẹ nhàng vuốt ve gáy Tiểu Lạc Hàn, híp mắt: "Nói cho Ôn tỷ tỷ , ai bắt nạt ngươi ?"
Nàng ánh mắt sắc bén về phía mấy đuổi tới, "Là bọn họ ?"
"Ngươi là ai?" Đại sư nhíu mày.
Ôn Dư nắm lấy tay Lạc Hàn, dậy, mỉm : "Dơi cắm lông gà, ngươi tính là loài chim gì, cũng xứng chuyện với ?"
"To gan! Ngươi Y Tiên Cốc bằng cách nào? Giao Kỵ Hàn đây!"
Tiểu Lạc Hàn trốn lưng Ôn Dư: "Đừng..."
Ôn Dư vỗ vỗ đầu Tiểu Lạc Hàn, lực đạo tính là ôn nhu, kỳ lạ trấn an trái tim ngàn thương bách khổng của , dần dần trầm tĩnh .
"Mấy các ngươi, ruộng cao lương trồng kiều mạch, thuần chủng tạp chủng, thể giao cho tạp chủng chứ?"
"Ngươi! Ngươi rốt cuộc là nào?" Đại sư giận dữ , "Đừng trách cảnh cáo ngươi, nó là một con quái vật, chạm một cái là c.h.ế.t đấy!"
Sắc mặt Tiểu Lạc Hàn trắng bệch, nước mắt như chuỗi hạt đứt dây: "Ta quái vật..."
Ôn Dư xổm xuống, ôm Tiểu Lạc Hàn lòng, ôm trọn lấy, "Ừm, Ôn tỷ tỷ , ngươi quái vật."
Nàng lau nước mắt cho Tiểu Lạc Hàn, nghiêng đầu, khóe miệng ngậm nụ như như : "Nguyện ý theo ?"
Nước mắt Tiểu Lạc Hàn lau mãi khô: "Ta, nguyện ý."
Ôn Dư đưa tay , Tiểu Lạc Hàn cẩn thận từng li từng tí đặt bàn tay nhẹ nhàng lên , giọng lớn hơn một chút: "Ta nguyện ý!"
"Đi thôi, về Công chúa phủ."
"Ôn tỷ tỷ... là Công chúa ?"
"Ừm, ngươi đun nước tắm cho , còn ngày ngày hầu hạ ."
"Vâng!"
Đám đại sư bỗng nhiên tan biến, hóa thành sương m.á.u.
Một lớn một nhỏ hai bóng , biến mất ở lối Y Tiên Cốc.
Nửa nén hương cháy hết, Lạc Hàn mở mắt, một lát , một vệt nước nhàn nhạt lướt qua đuôi mắt, chìm tóc mai biến mất thấy.
Lúc , ngoài cửa truyền đến tiếng của Tam Bất Cứu: "Công chúa, ở ngay đây, bán thịt bò hăng say lắm, cho tiểu thương xung quanh đều mê mẩn thần hồn điên đảo!"
Lạc Hàn: "..."
Hắn mạnh mẽ dậy.