Trường Môn Hảo Tế Yêu - Chương 938
Cập nhật lúc: 2026-03-25 10:40:57
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Cập nhật lúc: 2026-03-25 10:40:57
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Muốn hầu hạ Bùi Quyết, cho.
Những nam nhân khác hầu hạ nàng , đều dùng đến cưỡng ép.
Lý Tang Nhược nổi giận.
Nỗi đau sâu nhất trong lòng Phùng Vận từng nhát từng nhát xé , đùa bỡn, giày xéo, khiến cảm xúc vốn kích động của nàng dâng đến cực điểm…
Nhất thời, trán căng cứng, thể run rẩy, đôi mắt như dã thú nuốt , nắm đ.ấ.m ngừng đập xuống bàn, phát tiếng “bang bang”.
“Cút! Ngươi cút cho …”
Thao Dang
Phùng Vận mỉm nhàn nhạt, đó nàng .
Hai c.ung nữ vội vàng nhào tới, kéo Lý Tang Nhược ngăn cản.
“Điện hạ bớt giận, điện hạ, bình tĩnh …”
Mỗi Lý Tang Nhược phát điên, c.uối cùng chịu khổ vẫn là bọn họ.
Hai c.ung nữ nàng kích đến như , mặt đều trắng bệch, ngừng khuyên nhủ.
Đáng tiếc, Lý Tang Nhược tức giận đến mất lý trí, hề lĩnh tình.
“Cút! Các ngươi cũng cút hết! Tất cả cút ngoài!”
Uy phong Thái hậu quen , một khi phát tác thì kiềm .
Tiểu Mãn từng thấy Lý Tang Nhược điên c.uồng như , hai c.ung nữ dập đầu liên tục, sợ may mắn.
Nương t.ử của nàng từng hành hạ hạ nhân, nếu thì sống nổi .
Một chén bay tới.
“Bốp” một tiếng, vỡ tan đất.
Phùng Vận quan sát Lý Tang Nhược lâu như , thấy ngón tay nàng run rẩy, mắt đỏ hoe, như bất cứ lúc nào cũng thể tức đến ngất , liền nhướng mày, hai c.ung nữ đang run rẩy, nhàn nhạt :
“Chưa thấy ? Thái hậu bảo các ngươi cút ngoài, mau cút , đến chỗ nữ sử nhận việc mới, từ nay bước Phương Vân điện nửa bước. Còn dám chọc Thái hậu nổi giận, lột da các ngươi.”
Hai c.ung nữ ban đầu sợ hãi, kinh ngạc.
Rồi lập tức hiểu .
Hai , mừng rỡ như điên, cảm động đến rơi nước mắt, dập đầu với Phùng Vận ba cái.
“Đa tạ Vương phi khai ân, đa tạ Vương phi khai ân. Nô tỳ ngay, ngay…”
Hai c.ung nữ chạy còn nhanh hơn gì nữa.
Đến khi , Lý Tang Nhược tấm màn còn lay động, lúc mới ý thức …
c.ung nhân Phùng Vận đuổi .
Vậy ai hầu hạ nàng ?
“Quay ! Các ngươi cho ai gia!”
“Đừng gọi nữa.” Phùng Vận sắc mặt lạnh lùng mà bình tĩnh, giọng mang ý , “Ai bảo ngươi gặp tẩu t.ử độc ác? Số ngươi , tiểu cô t.ử (em gái của chồng), cứ chịu .”
Lý Tang Nhược cứng đờ ngã xuống đất, thở dốc đều.
Phùng Vận dậy, “Tiểu Mãn, chúng thôi. Phu quân cũng sắp về , còn về hầu hạ nam nhân…”
“A!!”
Đồ vật bàn đều hất đổ, Lý Tang Nhược nhất thời tìm gì để trút giận, liền xé rách y phục của , gào thét điên c.uồng, tim đau quặn từng cơn.
“Phùng Thập Nhị nương, tiện nhân! Tiện nhân!”
“Người ! Người ! Ta gặp Ung Hoài Vương! Ta gặp Bùi Quyết! Ta… gặp ca ca !”
Phùng Vận bước ngoài điện, vẫn còn thấy tiếng gào điên loạn của Lý Tang Nhược.
Hai thị vệ nàng, do dự tiến lên hỏi:
“Vương phi, chuyện … xử lý thế nào?”
Phùng Vận khẽ , liếc Tiểu Mãn một cái, nóng lạnh :
“Hét khản giọng sẽ hét nữa. Yên tâm.”
Tiểu Mãn nhét mấy đồng tiền tay họ.
“Các ca ca uống rượu.”
Hai thị vệ sủng ái mà kinh, suýt quỳ xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/truong-mon-hao-te-yeu/chuong-938.html.]
“Tiểu nhân hiểu, hiểu .”
…
Từ Phương Vân điện trở về, tâm trạng Phùng Vận .
Mấy ngày nay chiến loạn, nàng kịp tắm rửa t.ử tế, nhân lúc Bùi Quyết về, nàng thoải mái tắm một . Lúc , Tiểu Mãn trải giường xong.
Mềm mại, thơm ngát.
Dễ chịu vô cùng.
Nàng đoán Bùi Quyết hôm nay cũng tức, tối bận việc sẽ về, định ngủ sớm, dưỡng sức cho sóng gió tiếp theo.
Tức giận là của khác, thể là của .
Nàng sẽ bạc đãi bản .
Đến nửa đêm, xung quanh lạnh.
Nàng mơ màng đưa tay kéo chăn, một bàn tay lớn vòng qua eo, bóng cao lớn phủ xuống, ấm phả bên tai.
“Hôm nay là .”
Phùng Vận giật , tỉnh hẳn.
Nửa đêm về xin ?
Bùi cẩu uống nhầm t.h.u.ố.c ?
Nàng ngẩng đầu .
Ngoài bình phong một ngọn đèn, ánh sáng vàng nhạt phủ lên gương mặt góc cạnh của Bùi Quyết, như dát một lớp hào quang, lông tơ rõ ràng, rõ đôi mắt.
“Đại vương ý gì? Làm sợ .”
Bùi Quyết , cúi đầu hôn nàng.
Phùng Vận vốn nhạy cảm, tỉnh ngủ, tâm tình , liền khẽ mắng mấy câu.
“Ngươi đang gì ?”
“Yêu Yêu.” Hơi thở Bùi Quyết định, ánh mắt lạnh mà sâu, nâng cằm nàng lên, thẳng, “Là tham. Đã mỗi lấy thứ cần, nên vượt quá.”
Rời lâu như , chỉ nghĩ chuyện ?
Phùng Vận nhất thời nên nên giận.
Nàng vuốt tóc rối, trong lòng thứ gì đó dâng lên, khuấy động, cố lắm mới ép xuống.
“Ngươi hạ như , để thấy, chừng tưởng là hồ ly tinh, mê hoặc Đại vương, đem thiêu…”
Bùi Quyết cúi xuống, chặn môi nàng.
Đến khi thở nàng rối loạn, khó mà thở , mới buông .
Bàn tay lớn vuốt tóc nàng, giọng trầm khàn, mệt mỏi mà bá đạo.
“Không chữ ‘c.h.ế.t’ nữa.”
Phùng Vận: “…”
Nhìn đôi mắt đen sâu như mực của , nàng đầy bụng oán trách.
mặt nóng lên, thở , gì?
Nam nhân , hôn là hôn đến tận cùng, thật đáng ghét.
“Vận nương.” Bùi Quyết nắm tay nàng, giọng khàn, “Để tỏ thành ý, đêm nay tùy nàng xử trí.”
Làm phu thê lâu như , Phùng Vận hiểu ý ?
Bùi cẩu giả đắn.
Một khi d.ụ.c niệm nổi lên, đầu óc liền còn tỉnh táo.
Phùng Vận chớp mắt, thuận theo, “Đại vương đang lợi dụng ngài ?”
Bùi Quyết ôm nàng lòng nóng rực, nghiêng đầu c.ắ.n nhẹ lên cổ nàng, cả nóng như lửa ép xuống.
“Ta là của nàng, tùy nàng gì thì .”
Phùng Vận trong chăn, đôi mắt đen c.uộn trào d.ụ.c vọng của , hô hấp dồn dập, gần như đoạt mất tâm trí.
Rốt c.uộc là ai đang gì thì ?
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.