Trường Môn Hảo Tế Yêu - Chương 944

Cập nhật lúc: 2026-03-28 17:35:57
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người bình thường nào suốt ngày đeo mặt nạ?

Không , thì là điên.

Cho nên, những như Ôn Hành Tố và Ngao Thất, đúng là quá “thơm”.

Một sáng sủa tuấn tú, như mặt trời sớm mai, rực rỡ ch.ói mắt.

Một nho nhã đoan chính, phong tư như tiên, khí độ quân t.ử.

Không chỉ cao ráo tuấn dật, quan trọng là đối đãi với khác ôn hòa. Nếu may mắn, còn thể một nụ dư vị vô cùng, chiếu mắt, khiến say ba phần… ai mà thích?

Chỉ tiếc, hai vị lang quân đều thành .

Các cơ th.i.ế.p , khỏi cảm khái.

“Vẫn là chúng xuất thấp kém, ánh đom đóm sánh với nhật nguyệt?”

“Cũng hẳn . Đại Mãn giờ là sủng phi Nam Tề, hầu hạ hoàng đế. Tiểu Mãn cũng gả cho Tả thị vệ, Tả thị vệ bao, văn võ song , Đại vương trọng dụng, chỉ cần Đại vương gật đầu, tùy tiện ban cho chức vị gì đó, cũng là . Còn Văn Huệ, Lạc Nguyệt, chẳng cũng gả …”

“Lạc Nguyệt thì thôi đừng nhắc, Vệ phủ tân phụ, ngày tháng của nàng e là dễ sống.”

“Chi bằng về Hoa Khê, chúng , tự do tự tại…”

Phùng Vận ở trong thư trai th.i.ế.p mời.

Ôn Hành Tố thời gian lo những việc vặt , tất cả đều do nàng xử lý.

Viết xong, nàng vươn vai, đẩy cửa sổ bước ngoài, liền thấy một đám tiểu nương t.ử ríu rít trong viện, ai nấy tinh thần phấn chấn.

Chỉ Giang Ngâm là im lặng.

Đồ Lam và Điền Di thỉnh thoảng liếc , thần sắc cũng phần u ám.

Phùng Vận nheo mắt.

Mấy ngày nàng mấy để ý đến các cơ th.i.ế.p trong trang.

Xem ở những nơi nàng chú ý, xảy ít chuyện.

Phùng Vận khẽ , với Tiểu Mãn:

“Ngươi gọi Cát Quảng đến.”

Những th.i.ế.p mời phát trong hôm nay.

Muộn thêm chút nữa, sẽ coi là thành tâm mời khách.

Bởi vì tân trạch của Ôn Hành Tố xây ở Hoa Khê, nhiều khách cũng nhân dịp đến “Hoa Khê mới” một chuyến.

Cho nên hôn lễ định tổ chức tại Hoa Khê.

Ban đầu, Đại trưởng công chúa chút hài lòng.

Trong mắt bà , nữ nhi quý như minh châu, tổ chức hôn sự ở Hoa Khê vẻ quá giản lược, khó thể hiện tôn quý, cũng mặt…

Phù Dương Nghi để ý.

Đừng Hoa Khê giờ còn là thôn quê nghèo nàn, ngay cả An Độ cũng là kinh đô phụ của Đại Tấn, cho dù Ôn Hành Tố thật sự gì, nàng cũng chỉ hận thể “tự dâng đến cửa”…

Đại trưởng công chúa thấu, nhắm một mắt mở một mắt, phàm là nghi lễ hôn sự do Trường Môn đề xuất, đều gật đầu đồng ý, hề khó…

Cát Quảng mang th.i.ế.p mời rời , Phù Dương Tung liền tới phủ.

“Tham kiến Vương phi, chúc Vương phi vạn an.”

Vị Đan Dương quận vương , Phùng Vận lâu gặp, bước đến hành lễ ngay ngắn, thần sắc ôn hòa, còn sắc bén như ban đầu, so với lúc mới quen khác một trời một vực.

Xem ở học đường Hoa Khê, đám trẻ hành cho, thật sự rèn một tính tình .

Phùng Vận mỉm , đáp lễ, mời khách đường, dâng .

“Thân thể Quận vương khỏe hẳn ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/truong-mon-hao-te-yeu/chuong-944.html.]

Phù Dương Tung , giơ tay lên .

“Đa tạ Vương phi trượng nghĩa, giờ gần như khỏi hẳn.”

“Còn thuận tiện ?” Phùng Vận hỏi về ngón tay nối .

Phù Dương Tung cử động bàn tay, “Không bằng ban đầu, nhưng mãn nguyện.”

Phùng Vận gật đầu, “Từ từ dưỡng, lâu dần nhất định sẽ linh hoạt hơn.”

Phù Dương Tung liên tục tán thành.

Lại : “Hôm nay đến đây là theo lệnh mẫu , góp chút sức cho hôn sự của . Mẫu , việc gì cần dùng đến , cứ sai bảo là .”

Nhìn , Phù Dương Tung để tâm đến hôn sự của .

ngoài một nghi lễ cần hỏi ý kiến , những việc khác Phùng Vận đều để bận tâm.

Phù Dương Tung cảm thấy áy náy.

Cùng ở Hoa Khê, là đại hỷ của , cảm thấy đủ.

Phùng Vận : “Sau đều là một nhà, Quận vương cần khách khí.”

Phù Dương Tung xã giao vài câu, như chợt nhớ điều gì, khẽ nhíu mày.

“Ta còn một chuyện, với Vương phi.”

Phùng Vận mỉm , “Quận vương cứ .”

Thần sắc Phù Dương Tung trầm xuống vài phần.

“Sau khi xuất giá, sẽ về kinh ăn Tết, đó… sẽ trở nữa, việc ở học đường, đành giao cho khác…”

Phùng Vận quá bất ngờ, nhưng vẫn phối hợp tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Đã định rời ?”

Phù Dương Tung gật đầu.

Trong ánh mắt chút u buồn.

“Muội gả , mẫu ai chăm sóc, là con, tất nhiên ở bên phụng dưỡng. Còn nữa…”

Hắn do dự một lát, dường như khó .

“Năm sẽ nhập triều quan, góp chút sức mọn cho Đại Tấn, cũng phụ ân triều đình nuôi dưỡng từ nhỏ…”

Thượng phẩm vô hàn môn, hạ phẩm vô sĩ tộc. Chế độ tuyển chọn quan của Đại Tấn, định sẵn Phù Dương Tung sớm muộn cũng con đường .

Huống chi, Đại trưởng công chúa thể để nhi t.ử duy nhất cả đời dạy học ở Hoa Khê?

Phùng Vận , “Chúc mừng Quận vương.”

Thao Dang

Một phen rèn luyện ở Hoa Khê, lẽ khiến Đại trưởng công chúa hài lòng.

Phù Dương Tung giờ trầm hơn nhiều…

Trở Tây Kinh, bước triều đình, ngoài Đại trưởng công chúa, còn nhạc phụ Nguyễn Phác, dù , e rằng cũng c.uốn c.uộc đấu giữa hai phe cũ mới…

“Ta nỡ.” .

Phùng Vận mỉm , “Tiền đồ quan trọng.”

Phù Dương Tung mở miệng, dường như còn gì đó.

c.uối cùng, nụ mặt Phùng Vận, thở dài một tiếng, chậm rãi nâng tay áo, hành lễ cáo từ.

Thân ở địa vị cao, quyền thế trong tay, rốt c.uộc vui bằng ba thước bục giảng ở Hoa Khê … e rằng nhiều năm , Phù Dương Tung tự mới thể trả lời.

 

 

Loading...