Tạ Ân Lâu vẫn luôn im lặng gì khỏi về phía Khương Tự.
Chillllllll girl !
Một câu của Tạ Thanh Yểu khiến vô ánh mắt đổ dồn về phía Khương Tự.
Khương Tự đó, thần sắc thản nhiên.
Vĩnh Xương Bá giật giật mí mắt, giọng khàn khàn: "Thanh Yểu, đừng hồ đồ!"
"Cha, con hồ đồ, A Tự thật sự phát hiện sát hại là một khác, cái c.h.ế.t của liên quan đến !"
Vĩnh Xương Bá một lòng lấy cái c.h.ế.t tạ tội, dọa sợ tiểu cô nương luôn cha nuông chiều .
Thấy cha tin, Tạ Thanh Yểu sốt ruột, gọi Khương Tự: "A Tự, với cha tớ !"
Khương Tự qua, khẽ nhún gối với Vĩnh Xương Bá, điềm tĩnh : "Bá phụ, con cùng Thanh Yểu đến phòng ngủ của Bá mẫu, từ trong tủ quần áo phát hiện hai dấu tay, vị trí và góc độ của dấu tay thì khả năng nha cất quần áo để là lớn."
Nói đến đây, Khương Tự ngừng , đó kiên định : "Cho nên chất nữ suy đoán, khả năng lớn nhất là từng trốn trong tủ quần áo, mới để vết tích như ."
"Chuyện là thật?" Mắt Vĩnh Xương Bá đột nhiên sáng lên.
Mất vợ bên nhiều năm ắt đau đớn khôn nguôi, nhưng đến mức khiến một đàn ông con cái lớn như ông tìm đến cái c.h.ế.t. Điều ông thể chấp nhận chính là sự thật tự tay sát hại vợ .
Nếu ông là hung thủ, từ nay ông chỉ thể đối mặt với chính , mà còn thể đối mặt với hai đứa con, đây mới là nguyên nhân ông lấy cái c.h.ế.t để giải thoát.
Bây giờ cho ông hung thủ là một khác, cả Vĩnh Xương Bá lập tức sống .
"Chất nữ chỉ là suy đoán, đương nhiên nếu tra chân tướng, chỉ sợ còn mời kinh nghiệm tới." Khương Tự dám quá chắc chắn, đồng thời cũng khéo léo nhắc nhở Vĩnh Xương Bá mời Phủ doãn Thuận Thiên Chân Thế Thành tới tra án.
Tạ Thanh Yểu ngay: "Cha, chúng báo quan , thể để hại mà Người gánh tội danh ngộ sát , còn hung thủ thật sự nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật!"
Vĩnh Xương Bá nhíu mày, chần chừ.
Tìm hung thủ là điều chắc chắn, nhưng mời quan phủ tham gia, chẳng lẽ để cho những khám nghiệm di thể của vợ ?
Vĩnh Xương Bá tưởng tượng cảm thấy thể chấp nhận .
Khương An Thành đưa mắt hiệu cho Khương Tự.
Khương Tự thấy , yên lặng đến bên cạnh cha.
Việc nên nàng , lời nên cũng , cuối cùng mời Chân đại nhân tham gia , đó là chuyện của Vĩnh Xương Bá phủ.
Khương An Thành kéo Khương Tự lưng .
Tự Nhi đúng là bụng, vì nha đầu nhà họ Tạ mà dám căn phòng đầy m.á.u để xem xét.
Ai, xem về mua cho con gái hai cái giò heo để an ủi .
"Cha..." Tạ Thanh Yểu thấy Vĩnh Xương Bá , rưng rưng gọi một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tu-cam-wvml/chuong-235-quyet-dinh-kho-khan-cau-cuu-quan-phu.html.]
Vĩnh Xương Bá chần chừ, vẫn hạ quyết tâm.
Tạ Ân Lâu cha và em gái, sâu sắc liếc Khương Tự một cái, đầu liền .
"Ân Lâu, con ?"
"Đến nha môn Thuận Thiên phủ báo quan!" Tạ Ân Lâu dừng bước, trả lời cha.
"Trở về!" Vĩnh Xương Bá thốt .
Ông vốn còn do dự, quyết định của con trai khiến ông rối lòng, vô thức mở miệng ngăn cản.
Tạ Ân Lâu đầu , đối mặt với Vĩnh Xương Bá.
"Ân Lâu, con trở về cho , bây giờ trong nhà còn tới phiên con chủ!" Vĩnh Xương Bá tức giận .
Thằng nhóc đủ lông đủ cánh , lời Khương Đại trói ông, bây giờ còn dám tự tiện quyết định!
Tạ Ân Lâu quỳ xuống dập đầu với Vĩnh Xương Bá ngẩng lên, thấy chút vội vàng xao động nào: "Muội chăm sóc cho cha, sẽ nhanh ch.óng trở về."
Nói xong, Tạ Ân Lâu đầu mà rời .
Sự trầm của Tạ Ân Lâu khiến trong lòng Khương An Thành thổn thức: Nhìn con trai nhà xem, gặp chuyện lớn như vẫn kiên định vững vàng, thằng con trời đ.á.n.h ham chơi nhà , thật đúng là so với tức c.h.ế.t mà!
Ngược đến Khương Tự, trong lòng Khương An Thành mới cân bằng một chút.
Cũng may con gái hề kém cạnh nhà .
"Tạ Ân Lâu!" Vĩnh Xương Bá khó thở.
Tạ Thanh Yểu vội vàng trấn an cha: "Người đừng giận ca ca, con và ca ca nghĩ như , thể để c.h.ế.t một cách mơ hồ như . So với việc tìm hung thủ, tổn hại chút thể diện là gì ? Tin rằng trời linh thiêng cũng sẽ trách chúng ."
Huống chi truyền việc cha ngộ sát , chẳng lẽ sẽ dễ hơn ?
Cứ việc luật pháp Đại Chu ở phương diện khoan dung, cha là vì trong mộng ngộ sát , căn bản sẽ kết tội, nhưng nhà ngoại chắc chắn sẽ cắt đứt quan hệ với cha, đời cũng sẽ chỉ trỏ bao lâu.
Nếu đằng nào cũng mất mặt, thì gì quan trọng hơn là để nhắm mắt.
Tạ Thanh Yểu tuy đơn thuần nhưng hồ đồ, lời khuyên của cô đ.á.n.h trúng điểm mấu chốt của Vĩnh Xương Bá.
Vĩnh Xương Bá trầm mặc thật lâu, thở dài: "Mở trói cho ."
Tạ Thanh Yểu khỏi về phía Khương An Thành.
Khương An Thành cảnh giác hàng xóm cũ, động tác gì.
Vĩnh Xương Bá t.h.ả.m một tiếng: "Lão Khương, ông bây giờ cho c.h.ế.t, cũng c.h.ế.t, bắt hung thủ sát hại vợ để báo thù cho bà !"