"Chân đại nhân mời ." Khương Tự cũng tỏ sủng ái mà kinh ngạc, thần sắc vẫn thản nhiên như cũ.
Sống từ kiếp đến kiếp , nàng học nhiều, đổi nhiều, chỉ những điều như thế nào để nịnh nọt, lôi kéo quen với khác là vẫn giỏi.
Đây lẽ là thiên tính, nàng xưa nay là nữ t.ử mạnh vì gạo, bạo vì tiền, mà là một cô nương ngốc nghếch chút thanh cao quật cường, thích những việc nhỏ.
"Trong tình huống nào, hại tấn công nhiều mà phát âm thanh kinh động ngủ bên cạnh?" Trong lòng Chân Thế Thành suy đoán, nhưng thích thử cách của khác để đối chiếu.
Nếu hai cùng suy đoán, thể nghi ngờ đó là một việc vô cùng thống khoái.
Khương Tự Chân Thế Thành đưa vấn đề cũng ngạc nhiên, thản nhiên suy nghĩ trong lòng: "Tiểu nữ t.ử cho rằng là do một loại mê hương nào đó. Hung thủ kinh động ngủ bên cạnh hại, chỉ khiến hại phát âm thanh thì chắc chắn thể một cách hảo. Dù tình trạng giấc ngủ của mỗi là khác , dù sấm chớp mưa giông vẫn ngủ say đến sáng, nhưng cần tiếng động, chỉ cần một mùi khó chịu cũng thể khiến họ tỉnh giấc. Cho nên cảm thấy khả năng lớn nhất là lúc đó Vĩnh Xương Bá và phu nhân đều hít một loại mê hương nào đó, mới khiến hung thủ thuận lợi thành kế hoạch vu oan g.i.ế.c ."
Chân Thế Thành liên tục gật đầu, vỗ tay : "Nói sai, đây là khả năng lớn nhất!"
Khương Tự nhíu mày nghĩ nghĩ, : "Tiểu nữ t.ử còn một suy đoán."
"Ngươi ." Thái độ của Chân Thế Thành đối với Khương Tự càng lúc càng trịnh trọng.
"Mê hương đó lẽ chính là do hung thủ đốt lúc trốn trong tủ quần áo, cho nên trong tủ quần áo mới lưu mùi hương nặng nhất."
Khương Tự từ đầu suy nghĩ loại mùi hương kỳ lạ là gì, nếu là mùi hương lộ hung thủ, khả năng lưu trong phòng lâu như mà tan vẻ lớn.
Nghe tình hình nghiệm thi của nữ Ngỗ tác, nàng liền thông suốt, lập tức nghĩ đến thứ khả năng lưu hương nhất là gì.
"Chỉ là tiểu nữ t.ử một điều nghĩ mãi , nếu đốt mê hương trong tủ quần áo, hung thủ đảm bảo mê hương ảnh hưởng?"
Chân Thế Thành vuốt râu : "Mê hương nhiều loại, hung thủ nếu sử dụng, tất nhiên sớm phòng ."
Hai đang chuyện, một nha dịch vội vàng chạy tới: "Đại nhân, tìm !"
Chân Thế Thành lập tức dừng cuộc trao đổi với Khương Tự, hỏi: "Người ở ?"
"Ở trong ao sen của hoa viên Bá phủ."
Chân Thế Thành lập tức theo thuộc hạ tiến về phía ao sen.
Bên cạnh ao sen đầy , thấy Chân Thế Thành tới, nha dịch lập tức kêu lên: "Đều nhường đường, đại nhân chúng đến."
Đám tách , nhường một con đường.
Khương Tự theo phía Chân Thế Thành, theo đám tránh , liếc mắt một cái liền thấy nữ t.ử úp bên bờ ao.
Nữ t.ử nửa bên bờ ao, lộ một bên mặt ngâm đến phồng lên, nửa còn ngâm trong nước, váy áo quấn lá sen, cảnh tượng vô cùng đáng sợ.
Tạ Thanh Yểu chằm chằm t.h.i t.h.ể nữ t.ử bên bờ ao, hai tay nắm c.h.ặ.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tu-cam-wvml/chuong-240-thi-the-duoi-ao-loi-khai-moi.html.]
Tiếng nghị luận của bọn hạ nhân vang lên ong ong.
"Thật là Thu Lộ , cô c.h.ế.t ở đây?"
"Quá đáng sợ , chừng là Thu Lộ sát hại phu nhân xong sợ tội tự sát đó."
Tạ Thanh Yểu run rẩy nắm c.h.ặ.t t.a.y Khương Tự, tiết trời tháng sáu, tay của thiếu nữ lạnh như băng: "A Tự, tớ đối với Thu Lộ luôn tệ, cô thể..."
Chillllllll girl !
Khương Tự dùng sức nắm tay Tạ Thanh Yểu: "Mọi chuyện còn chờ Chân đại nhân khám nghiệm xong mới ."
Trong lúc nữ Ngỗ tác nghiệm thi, Chân Thế Thành tiếp tục tra hỏi.
"Bá gia, đêm qua nếu là Thu Lộ trực đêm, các ngài ai thấy cô ?"
"Có thấy, đêm qua mặc dù là Thu Lộ trực đêm, nhưng nội t.ử cho nàng xuống nghỉ ngơi."
"Khoảng giờ nào?"
Vĩnh Xương Bá suy nghĩ một chút : "Hẳn là cuối giờ Tuất đầu giờ Hợi."
(Giờ Tuất là từ 19 giờ đến 21 giờ tối. Giờ Hợi là từ 21 giờ đến 23 giờ tối.)
Chân Thế Thành chậm rãi quét mắt đám : "Vậy đó ai trong các ngươi gặp qua Thu Lộ ?"
Các nha bà t.ử trong chủ viện khỏi về phía đại nha Đông Tuyết.
Mọi đều , bốn đại nha của Bá phu nhân hai ngủ một phòng, cùng phòng với Thu Lộ chính là Đông Tuyết.
Đông Tuyết dọa đến mức "bịch" một tiếng quỳ xuống: "Tiểu tỳ ngủ sâu, thể khẳng định Thu Lộ từng trở về!"
"Nói cách khác, đầu giờ Hợi còn ai gặp qua Thu Lộ?"
Mọi đều giữ im lặng.
"Nói chuyện!" Vĩnh Xương Bá quát.
Lúc một giọng sợ hãi truyền đến: "Có một chuyện, tiểu tỳ nên ..."
"Cứ đừng ngại, chuyện bản quan chủ." Chân Thế Thành về phía nha mở miệng.
Nha mở miệng là một trong bốn đại nha - Hạ Vũ, thái độ của Chân Thế Thành cho nàng lấy dũng khí : "Buổi trưa hôm , tiểu tỳ nhà hầu hạ phu nhân, vô tình phát hiện mắt Thu Lộ đỏ hoe, dường như mới xong..."