Tự Cẩm - Chương 266: Lòng Người Sóng Gió, Mưu Tính Riêng Tư

Cập nhật lúc: 2026-01-01 04:13:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu thị tràn đầy cam lòng rời khỏi Từ Tâm Đường, mặt mày sa sầm về phía Nhã Hinh Uyển, tâm tư vẫn còn đặt ở những lời của Phùng lão phu nhân.

 

"Mẫu ."

Tiêu thị hồn, thấy hai thứ nữ đang cách đó xa hành lễ với , ánh mắt lượt lướt qua mặt các nàng.

Ngũ cô nương Khương Lệ năm nay mười bốn tuổi, lục cô nương Khương Bội mười ba tuổi, cả hai đều đang ở độ tuổi như hoa, qua thêm ba năm nữa, đúng là lúc hoa nở rộ.

Trái tim Tiêu thị tức khắc sống .

Thiến Nhi từng gả , tìm một tiểu quan tái giá khó, nhưng gả cho Bá gia thì đúng là mơ mộng hão huyền, bà vẫn tự điều đó. hai thứ nữ chắc cơ hội.

Thế t.ử Vĩnh Xương Bá cha quản thúc, nếu động lòng với cô nương nào, nhất quyết cưới thì căn bản ai cản .

rõ, nam t.ử trẻ tuổi quá coi trọng xuất của nữ t.ử, ví như vị Tam công t.ử của phủ An Quốc Công chẳng cũng từ bỏ Khương Tự để cưới một dân nữ .

Ha hả, đó là khi trưởng bối trong phủ vẫn còn cả đấy.

Tiêu thị càng nghĩ càng thấy việc thể thành, ánh mắt cứ lướt qua lướt mặt hai thứ nữ.

Khương Lệ là đứa thành thật, chừng mực, nhưng tính tình như e rằng nam nhân yêu thích, còn về Khương Bội...

Ánh mắt Tiêu thị dừng mặt Khương Bội lâu hơn một chút.

Thiếu nữ khuôn mặt trái xoan, đôi mày thanh tú là một đôi mắt hạnh ẩn chứa tình ý, vòng eo thon thả mềm mại, như một cành liễu non quyến rũ.

Nói thì, mấy vị cô nương trong phủ đều khá xinh , chỉ là Khương Tự lớn lên quá xuất chúng, mới lấn át các chị em khác đến lu mờ mà thôi.

Trong lòng Tiêu thị chọn , bèn với Khương Bội: "Con theo ."

Khương Bội Tiêu thị đến run sợ, trong lòng cứ suy nghĩ xem gì chướng mắt cả, , đành ngoan ngoãn theo .

Khương Lệ Khương Bội lẽo đẽo theo Tiêu thị phòng, bất giác nhíu mày.

Từ khi nhị tỷ về phủ, cả đối với nàng và lục ngơ, hôm nay gọi một lục ?

Khương Lệ trực giác chuyện, cuối cùng chỉ đành khẽ thở dài, lặng lẽ rời .

Vào phòng, Tiêu thị giơ tay chỉ chiếc ghế khắc hoa: "Ngồi ."

Khương Bội chỉ dám nửa ghế, vẻ mặt ngoan ngoãn chờ Tiêu thị mở lời.

"Ta nhớ lúc con còn nhỏ thường chơi cùng thế t.ử Vĩnh Xương Bá ?"

Khương Bội ngẩn .

Đại cô nương phủ Vĩnh Xương Bá tuổi xấp xỉ Khương Tự, thường xuyên tụ tập chơi cùng , vì thế thế t.ử Vĩnh Xương Bá cũng ít chơi đùa cùng các nàng. Nàng khi đó thèm , lượn lờ mặt họ nhiều , nhưng cũng chẳng để ý đến nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tu-cam-wvml/chuong-266-long-nguoi-song-gio-muu-tinh-rieng-tu.html.]

Khương Bội hiểu ý của Tiêu thị, cúi đầu lộ vẻ ngượng ngùng.

"Qua ba bốn năm nữa con cũng đến tuổi lấy chồng, trong thời gian mẫu sẽ để ý thích hợp cho con, bản con cũng cố gắng, ?"

"Nữ nhi ạ."

"Tốt, con lui xuống ."

Khương Bội càng hiểu , một chân bước khỏi cửa phòng bỗng nhiên phản ứng : Mẹ cả đây là bảo nàng cận với thế t.ử Vĩnh Xương Bá?

Nghĩ đến đây, trái tim Khương Bội đập thình thịch.

Chillllllll girl !

Nàng , cả hai vợ chồng Vĩnh Xương Bá đều qua đời, thế t.ử Vĩnh Xương Bá sẽ sớm thừa kế tước vị... Bỏ qua chuyện , chỉ riêng nhân phẩm tướng mạo của thế t.ử Vĩnh Xương Bá, nàng vô cùng hài lòng.

Khương Bội nghĩ đến việc cả ủng hộ nàng cận với thế t.ử Vĩnh Xương Bá, một trái tim liền bay bổng.

Không thể ngờ chuyện như rơi xuống đầu !

cả ủng hộ, chỉ cần nàng bản lĩnh thế t.ử Vĩnh Xương Bá động lòng, nàng sẽ thể trở thành Bá phu nhân phong quang vô hạn. Đến lúc đó đừng Khương Tự, ngay cả đích tỷ Khương Thiến giờ cao cao tại thượng cũng sẽ nàng đạp chân cả đời.

Khương Bội càng nghĩ càng kích động, cúi hành lễ với Tiêu thị: "Đa tạ mẫu !"

Tiêu thị khẽ cong môi: "Đi ."

Nha đầu là đứa lanh lợi, tiếp theo bà chỉ cần rửa mắt chờ xem. Nếu thành công, xem như phòng của họ thêm một trợ lực lớn, nếu thất bại, cũng chỉ là một thứ nữ mà thôi, quên .

Khương Tự theo bà t.ử quản sự về hướng phủ Vĩnh Xương Bá, Tạ Ân Lâu ngờ tận cổng lớn để đón.

Lúc Tạ Ân Lâu một áo tang, càng nổi bật vẻ tuấn tú, cao ngạo. Hắn kiềm chế nỗi đau , chỉ khóe mắt là ửng hồng.

"Khương Tứ , cảm ơn thể qua đây, Thanh Yểu đành phiền ."

Khương Tự cúi mắt khẽ nhún với Tạ Ân Lâu: "Tạ đại ca yên tâm, cứ việc của , sẽ chăm sóc cho Thanh Yểu."

 

Tạ Thanh Yểu là con gái, cha mất cũng cần nàng tự lo liệu gì nhiều, gánh nặng đều đè lên vai Tạ Ân Lâu.

Khương Tự sắc mặt , chuẩn tinh thần.

"Vào thôi." Tạ Ân Lâu nghiêng , bên cạnh Khương Tự.

Trơ mắt hai kim đồng ngọc nữ sóng vai phủ Vĩnh Xương Bá, Úc Cẩn từ cây ló nửa , cái mũi gần như tức đến lệch .

 

Đèn l.ồ.ng đỏ cổng lớn phủ Vĩnh Xương Bá bằng đèn l.ồ.ng trắng chữ "Điện", nhưng sắc mặt Úc Cẩn còn khó coi hơn cả chiếc đèn l.ồ.ng trắng đang đung đưa.

 

 

Loading...