Phùng ma ma vội một tiếng , cân nhắc : "Lão nô thấy Tứ cô nương hôm nay đối với Nhị cô nương mật lắm, lẽ là giữa tỷ chút mâu thuẫn nhỏ nên mới như ."
"Vậy giấc mơ của Tứ cô nương giải thích thế nào?"
"Tứ cô nương và lão phu nhân mơ thấy giấc mơ tương quan, rõ giấc mơ thật sự báo điều gì đó, nhưng đến tột cùng ứng nghiệm ở thì lão nô cũng nghĩ ."
"Chỉ mong là trùng hợp." Phùng lão phu nhân lẩm bẩm.
Trong lúc Phùng lão phu nhân và Phùng ma ma chuyện, một nha mặc áo kép xanh nhạt từ Nhã Hinh Uyển đến, lặng lẽ tìm A Hỉ hỏi mấy câu vội vàng trở về báo cáo cho Nhị thái thái Tiêu thị.
"Phu nhân, A Hỉ tỷ tỷ nhị cô nãi nãi hôm nay Tứ cô nương chẹn họng nhiều , lão phu nhân quấy rầy nên giữ nhị cô nãi nãi chuyện nữa. Nhị cô nãi nãi lẽ trong lòng thoải mái, liền trực tiếp về nhà chồng ..."
Khuôn mặt Tiêu thị trong nháy mắt trầm xuống.
Buồn , bà quản gia nhiều năm như , tự hỏi phương diện từng bạc đãi đại phòng, Thiến nhi đối đãi với Khương Tự cũng dáng tỷ tỷ, Khương Tự thể như thế, dám khiến con gái bà uất ức?
Tiêu thị càng nghĩ càng nổi nóng, âm mặt phân phó: "Đi gọi Lưu bà t.ử phòng bếp tới đây."
Khương Tự việc Khương Thiến vội vàng rời khiến Tiêu thị đặc biệt để tâm đến chuyện xảy ở Từ Tâm Đường, cho dù cũng thèm để ý.
Từ khi rời khỏi Từ Tâm Đường, nàng phái A Xảo báo với Khương An Thành một tiếng, mang theo A Man ngoài.
Gần cửa sổ lầu hai của quán vặn thể thấy cảnh đường phố náo nhiệt, Khương Tự bưng một ly chậm rãi uống.
A Man ực một hớp , nhận xét: "Cũng ngon bằng nhà chúng ."
"Uống chỉ vì hương vị." Khương Tự chớp mắt ngoài cửa sổ, thuận miệng .
"Vậy còn vì cái gì?" A Man tò mò hỏi.
Khương Tự thấy Khương Trạm từ xa tới.
Khương Trạm đến mười bảy tuổi, trong đám đông hình cũng nổi bật nhất, nhưng luôn thể khiến liếc mắt thấy .
Thiếu niên như minh châu mỹ ngọc, giống như trân châu lẫn trong cát, tự nhiên thu hút ánh mắt khác.
Mà lúc , thứ thu hút Khương Tự trai tuấn mỹ vô song, mà là một cái l.ồ.ng chim trong tay .
Lồng chim bện từ sợi trúc tinh xảo, bên trong rõ ràng là một đôi vẹt ngũ sắc.
"Đương nhiên là vì xem !" Khương Tự tùy ý giải thích một câu, ánh mắt dõi theo Khương Trạm từ xa đến gần.
Khương Trạm hát bước nhẹ nhàng, gã sai vặt A Cát chạy chậm theo mới miễn cưỡng đuổi kịp.
Thấy Khương Trạm sắp qua lâu, Khương Tự bẻ một miếng bánh ném xuống, vặn trúng vai Khương Trạm.
Khương Trạm đưa tay sờ, bàn tay trắng nõn dính bột bánh ngọt.
Khương Trạm tức giận, ngẩng đầu lên mắng: "Ai mà..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tu-cam-wvml/chuong-27-doi-vet-tinh-yeu-ky-uc-dau-long.html.]
Khuôn mặt tươi của thiếu nữ từ bên cửa sổ biến mất.
Chillllllll girl !
"... cơ trí thế!" Khương Trạm thở mạnh tiếp lời dang dở.
Khương Trạm xách theo l.ồ.ng chim bước nhanh quán , bịch bịch bịch lên lầu hai.
"Công t.ử, chúng về nhà ?" A Cát đuổi sát phía .
Khương Trạm lên lầu hai đảo mắt một vòng, liền thấy A Man ở ngoài cửa nhã gian thứ ba hướng nhún .
Khương Trạm sải bước tới, chỉ cửa: "Cô nương các ngươi ở bên trong?"
"Vâng."
Khương Trạm nở nụ , hùng hổ đẩy cửa : "Tứ , xem mang cho em cái gì !"
Hắn bước mấy bước đến mặt Khương Tự, đặt l.ồ.ng chim lên bàn, khoe khoang : "Tứ đây là chim gì ?"
Khương Tự đôi chim lông vũ lộng lẫy trong l.ồ.ng, hốc mắt nóng lên.
Cùng một , cùng một đôi vẹt, cùng một câu đầy mong đợi: "Tứ , xem mang cho em cái gì !"
Khi đó nàng trả lời thế nào?
Nàng liếc đôi vẹt, lạnh lùng : "Nhị ca kiếm đôi vẹt ? Em thấy nhị ca lừa , loại vẹt học tiếng ."
Lúc , Khương Trạm xách l.ồ.ng chim, vẻ mặt thất vọng rời , nhưng ngờ lặng lẽ nuôi chúng.
Khi tổ mẫu sai bẻ gãy cổ đôi vẹt, nhị ca liều mạng che chở, cho đến khi chúng c.h.ế.t hẳn và quét , nhị ca đất, thất thần lặp lặp : "Bọn chúng chúc mừng mà..."
Khi đó, nàng đầu tiên cảm thấy hối hận, một lời xin với nhị ca, nhưng đủ can đảm để gặp mặt.
Cứ lữa như thế, nhanh đến ngày xuất giá...
Khương Tự nhớ nữa.
Những ký ức như những chiếc gai nhọn chôn sâu trong tim nàng, chỉ cần chạm nhẹ là đau thấu xương.
"Tứ ?" Ánh nước trong mắt Khương Tự khiến Khương Trạm giật , vội vàng nhấc l.ồ.ng chim lên, "Có dọa em ?"
Khương Tự dùng khăn tay lau khóe mắt, : "Bỗng nhiên nghĩ đến nguồn gốc cái tên của loài chim , kìm xúc động."
"Tên ư?" Khương Trạm xong càng hồ đồ.
Khương Tự chỉ con vẹt cẩm vũ giải thích: "Loài vẹt tên là chim tình yêu, giờ luôn đôi cặp mới thể sống, một khi một trong hai con c.h.ế.t , con còn cũng sẽ nhanh ch.óng theo..."