"Hửm?" Chân Thế Thành liếc đứa con trai mặt đang ửng hồng, chịu thêm một chữ nào.
Hôm nay dạy cho thằng nhóc thối thế nào là phong thủy luân chuyển!
Chân Hành nén nóng mặt, cố gắng vẻ thản nhiên như mây gió: "Vị cô nương hôm nay gặp, là vị cô nương mà khen ngớt lời lúc ạ?"
"Khen ngớt lời?" Chân Thế Thành ngạc nhiên, "Không nha, cha bao giờ khen một cô nương nào ngớt lời ?"
Khóe miệng Chân Hành giật giật.
Sớm muộn gì y cũng ngày chuyện đ.á.n.h cha già mất.
"À, đúng , cha vẫn luôn cảm thấy nha đầu A Tích tồi, khen nó ngớt lời mấy , con hỏi nó ?"
A Tích chính là nữ Ngỗ tác trướng Chân Thế Thành, vì là một cô nương trẻ tuổi nên ai bên cạnh Chân Thế Thành là .
Sắc mặt Chân Hành tối sầm.
Đây thật là cha ruột ? Hễ cơ hội chế nhạo y là dốc hết sức lực như thế.
Thấy Chân Thế Thành lộ nụ cáo già, Chân Hành đành cúi đầu chịu thua: "Là... mấy ngày cha nhắc đến, là chọn một vị cô nương..."
Người mà ông cưới về cho y!
Chân Thế Thành bừng tỉnh: "Ồ, đúng , nhưng bây giờ cha cảm thấy dưa hái xanh ngọt, ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên, chuyện thôi bỏ ."
Chân Hành tha thiết Chân Thế Thành, ngay cả cách chuyện đầy trách móc của ông cũng thèm so đo.
Chân Thế Thành bình tĩnh vuốt râu: "Cha còn việc, đến thư phòng."
Con trai bắt đầu sốt ruột, ông càng vội, dù ai cưới vợ thì đó lo.
Có điều thằng nhóc thật là nông cạn, ông bao nhiêu đều thờ ơ, hôm nay gặp mặt cuống lên, xem thuần túy là coi trọng vẻ của con gái nhà .
Thấy cha đại nhân vô tình bỏ , Chân Hành cuối cùng nhịn nữa, lên tiếng: "Cha, dưa đó... cũng tính là ép hái..."
Chân Thế Thành bình tĩnh Chân Hành, một lúc lâu mới hỏi: "Muốn vợ ?"
Chân Hành mặt đỏ bừng gật đầu: "Muốn."
Chân Hành xong, thật sự hổ dám đối diện với ánh mắt chế nhạo của cha đại nhân, gần như là chạy trốn về thư phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tu-cam-wvml/chuong-301-gap-go-thoang-qua-duyen-tinh-nhen-nhom.html.]
Trong thư phòng sáng sủa sạch sẽ, thoang thoảng hương mực, tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ càng cho gian yên tĩnh thêm vài phần náo nhiệt.
Chân Hành thực bốc đồng, mặt ngoài luôn giữ vẻ thản nhiên như mây gió, nếu cũng chẳng danh hiệu Như Ngọc công t.ử.
Lần y quả thực bốc đồng, nhưng khi bốc đồng qua những cảm thấy hối hận, mà sâu trong lòng còn nhảy nhót yên, gần như cất tiếng hót theo bầy chim ngoài cửa sổ, chỉ cảm thấy nắng mai rực rỡ, phong cảnh hữu tình.
Chân Hành đến bàn sách, từ trong hộc tối lấy một cuộn tranh, từ từ mở , ngắm thiếu nữ tóc đen như mun, da trắng như tuyết trong tranh, một hồi kìm mà mỉm .
Y và nàng, lẽ là duyên phận trời định, mới sự trùng hợp như .
Chillllllll girl !
Lúc dùng bữa tối, Chân phu nhân nhịn với Chân Thế Thành: "Sao cứ cảm thấy Hành nhi hôm nay cứ như bay ? Chẳng chút điềm tĩnh nào như cả."
Chân Thế Thành tủm tỉm vuốt râu: "Thanh niên mà, quá điềm tĩnh cũng ."
Chân phu nhân là thông minh, liền đoán ý tứ, liếc xéo Chân Thế Thành: "Lời là ý gì? Hai cha con ông chuyện gì giấu ?"
Chân Thế Thành đuổi nha đang hầu ngoài, mới : "Ta chọn một cô nương..."
"Cái gì?" Không đợi Chân Thế Thành xong, Chân phu nhân vươn tay véo tai ông, "Chọn một cô nương? Ha hả, ông già từng tuổi mà còn suy nghĩ đó cơ chứ? Thiếp thấy bộ râu của ông chắc giữ nữa nhỉ? Vậy để lát nữa lấy nến đốt sạch cho."
Chân Thế Thành đau đến hít một khí lạnh: "Mau buông tay, bà dù cũng để hết lời chứ. Đã là vợ chồng già , chút tin tưởng cũng ."
Chân phu nhân mặt lạnh buông tay.
Chân Thế Thành xoa xoa tai: "Ta là, tìm một tiểu cô nương tồi, cưới về vợ cho Hành nhi nhà chúng ."
"Thế còn ." Chân phu nhân thở phào nhẹ nhõm, khi bình tĩnh suy nghĩ một chút, nổi giận, "Hành nhi hôm nay bình thường như , chẳng lẽ ông với nó ?"
"À." Chân Thế Thành giả ngốc cho qua chuyện, dám sớm nhắc đến bao nhiêu .
Chân phu nhân giơ tay chọc chọc Chân Thế Thành: "Ông cũng giỏi thật, chuyện lớn như mà thèm bàn với một tiếng? Cô nương xuất thế nào, tính tình , gia cảnh thế nào? Bao nhiêu chuyện như đều tìm hiểu cẩn thận, ông cứ thế mà bừa với Hành nhi ? Khoan ..."
Nói đến đây, lòng Chân phu nhân trầm xuống, đằng đằng sát khí : "Tính tình của Hành nhi rõ, chỉ dựa mấy câu của ông, nó thể nào vui vẻ như . Chẳng lẽ..."
Chân Thế Thành thấy giấu nữa, đành thành thật : "Hôm nay đưa Hành nhi gặp vị cô nương ."
"Cái gì!" Chân phu nhân tức đến đen mặt, "Chân Thế Thành!"