Tiêu thị dẫu môi còn định thêm, Khương Nhị lão gia lạnh lùng : "Tóm , nha đầu hiện tại là chân trần sợ giày, ngươi cách xa nó một chút!"
Khương Nhị lão gia xong, vợ già ánh đèn sắc mặt so với lá dính thái dương còn vàng hơn, quả nhiên là một bà thím già, gì còn ở thêm, nhấc chân về hướng Tây Khóa viện.
Tiêu thị từ chỗ Khương Nhị lão gia nhận một câu an ủi ngược còn một trận quở trách, còn trơ mắt nam nhân nhà ngủ ở chỗ tiểu , tức giận đến mức run , tròng mắt xoay động gọi tới tâm phúc bà t.ử thì thầm vài câu.
Tâm phúc bà t.ử gật gật đầu, lặng lẽ .
Chủ tớ Khương Tự trở Hải Đường Cư, A Man kịp chờ đợi hỏi: "Cô nương, ngài lão phu nhân cùng Nhị thái thái dám khó dễ ngài?"
Khương Tự nhạt một tiếng: "Không gì, vô d.ụ.c tắc cương mà thôi."
Chillllllll girl !
Nàng cầu gì cả, tự nhiên thể dùng của hồi môn mẫu lưu cùng tổ mẫu hét giá trời. Tổ mẫu nỡ từ bỏ dùng của hồi môn mẫu kiếm lời, nên khi nàng khó dễ Nhị thẩm đương nhiên chỉ thể sống c.h.ế.t mặc bây.
Về phần Nhị thẩm, chẳng qua cho rằng nàng là một cô nương mẫu che chở, đoán nàng da mặt mỏng sẽ dùng biện pháp uyển chuyển giải quyết. Như , chỉ sợ nàng còn kịp hành động thì phòng bếp bên sẽ thu tay , nàng chỉ thể ngậm bồ hòn .
Chỉ tiếc Nhị thẩm , lâu về nàng hiểu , sống ở đời, mặt mũi cùng tôn nghiêm là hai chuyện khác .
Mặt mũi quan trọng bằng sống thống khoái, mà sống thống khoái là thể ném tôn nghiêm!
"Ngủ , ngày mai còn náo nhiệt xem đó." Khương Tự hiệu cho hai A Man hầu hạ nàng rửa mặt.
A Man cùng A Xảo thoáng qua , hẹn mà cùng nghĩ: Ngày mai sẽ náo nhiệt gì chứ?
A Man và A Xảo nghĩ đến náo nhiệt ngày mai, cả đêm ngủ yên, ngày hôm thức dậy mắt thâm quầng. Khương Tự thần thanh khí sảng, thu thập đến nhẹ nhàng khoan khoái Từ Tâm Đường thỉnh an.
Phùng lão phu nhân cũng ngủ ngon. Người tuổi vốn cạn giấc, trong lòng một khi chuyện càng , huống chi từ khi bà gặp giấc mộng luôn cảm thấy mắt trái ẩn ẩn đau đớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tu-cam-wvml/chuong-38-vo-duc-tac-cuong-oan-gia-ngo-hep.html.]
Vừa thấy Khương Tự hai má hồng nhuận phảng phất như giọt sương lăn qua hoa tường vi, trong lòng Phùng lão phu nhân liền thấy thoải mái. Nếu như tối hôm qua nha đầu ầm ĩ, bà cũng đến mức một đêm lật qua lật như cái bánh nướng.
Một tiểu nha đầu, hiện tại dùng của hồi môn bàn điều kiện với bà, về chẳng là lật trời luôn ? Trong lòng Phùng lão phu nhân định đầu sẽ cho Khương Tự một chút giáo huấn, lúc mặt lộ một chút thanh sắc nào.
Nhị thái thái Tiêu thị mang theo hai thứ nữ còn tới sớm hơn Khương Tự một bước, thấy dáng vẻ còn yêu kiều hơn hoa của Khương Tự thì càng khó chịu, nhưng nghĩ đến buổi tối hôm qua phái bà t.ử tâm phúc truyền lời cho Lưu bà t.ử, khóe miệng bà vểnh lên.
Chờ lát nữa sẽ náo nhiệt xem, bà ngược xem xem Khương Tự sẽ xuống đài như thế nào!
"Được , tất cả giải tán ." Phùng lão phu nhân bưng .
Tiêu thị dẫn Ngũ cô nương Khương Lệ cùng Lục cô nương Khương Bội dậy cáo lui, Tam thái thái Quách thị mang theo Tam cô nương Khương Tiếu cũng lên.
Một đoàn lượt ngoài, Khương Tự mặc dù là cô nương đại phòng, nhưng vì là vãn bối, nên tự nhiên ở cùng.
Thiếu nữ ở bên Tam thái thái Quách thị bỗng nhiên nghiêng đầu, hướng về phía Khương Tự nhướng lông mày, vài phần khiêu khích.
Khương Tự Khương Tiếu, âm thầm thổn thức.
Đông Bình Bá phủ phân tam phòng, Khương Tam lão gia là con thứ, ngày bình thường điệu thấp, Tam thái thái Quách thị con dâu thứ lời cũng khá ít, duy chỉ nữ nhi của bọn họ Khương Tiếu là một hoạt bát thích . Điều cũng kỳ quái, Khương Tam lão gia tuy là con thứ, nhưng cũng chỉ một trai một gái, Khương Tiếu từ nhỏ cũng lớn lên trong hũ mật.
Lớn lên trong hũ mật nhưng Khương Tiếu với Khương Tự luôn hợp . Trong sáu cô nương của Bá phủ thì hai cùng tuổi, Khương Tiếu lớn hơn Khương Tự vài tháng. Nếu từ nhỏ bởi vì tuổi tác ngang mà ganh đua tranh giành lẫn thì bình thường, nhưng lý do hai gây gổ là bởi vì hôn sự với An Quốc Công phủ.
Lúc sạt lở đất, An Quốc Công Khương An Thành cùng Khương Tam lão gia cứu, đầu An Quốc Công phủ cầu hôn cô nương Đông Bình Bá phủ, việc hôn nhân rơi đầu Khương Tự.
Khương Tiếu so với Khương Tự còn lớn hơn mấy tháng, tự nhiên thoải mái, hết tới khác khi đó Khương Tự mềm cứng ăn, ngoài miệng từng tha , một cãi liền một câu: 'Ai bảo phụ ngươi Bá gia chứ.'
Chính là một câu khiến cho Khương Tiếu trở mặt, về gặp Khương Tự thì ngay cả mặt ngoài hòa thuận đều chẳng duy trì.