Tự Cẩm - Chương 4: Lửa Cháy Bờ Hồ, Màn Đêm Cứu Người

Cập nhật lúc: 2026-01-01 03:46:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quý Sùng Dịch hiển nhiên bơi, nhấp nhô mặt nước giãy giụa hô: "Cứu mạng... Cứu mạng..."

 

Khương Tự chằm chằm hai đang vùng vẫy nước, đẩy A Man: "Theo kế hoạch hành sự!"

 

A Man như tỉnh mộng, nhanh ch.óng mở tay nải lấy một chiếc chiêng đồng nhỏ, cột tay nải đưa cho Khương Tự chạy .

 

Khương Tự cũng dám trì hoãn, xách tay nải chạy đến ô đình cỏ tranh cách đó xa. Nàng mở nắp túi nước hắt lên mái đình, đó lùi , châm lửa ném lên. Cỏ tranh tẩm dầu cải lập tức bén lửa, nhanh bộ ô đình ngọn lửa nuốt trọn.

 

Những ô đình cỏ tranh như bên hồ bảy tám cái, đều do du hồ câu cá dựng lên để tránh nắng ngày hè.

 

Khi Khương Tự châm lửa cái ô đình thứ hai thì tiếng chiêng vang lên, cùng với tiếng hét thất thanh: "Cháy ! Cháy !"

 

Rất nhanh, nhà dân cách bờ hồ xa lượt sáng đèn. Nam nữ già trẻ nhao nhao xách xô chậu chạy . Mùa ai cũng sợ hỏa hoạn, tiếng hô hoán vang lên liên tục, vội vã lao dập lửa.

 

Thấy sự việc diễn biến đúng như dự liệu, Khương Tự thở phào nhẹ nhõm, ném luôn tay nải trong lửa phi tang. Nàng dám đốt quá nhiều đình, nếu gây hỏa hoạn lớn thật sự thì đúng là tội .

 

Tiếng giãy giụa trong nước dần yếu , Khương Tự siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m về phía đó.

 

Sau khi trọng sinh trở về, nàng từng nghĩ là đêm nay cứ lặng lẽ đến đây, chờ Quý Sùng Dịch nhảy hồ cầm cây gậy trúc đợi. Chỉ cần ló đầu liền dùng gậy ấn xuống mấy cái, thành tâm nguyện đẽ "cùng trong lòng tự t.ử" cho .

 

Như , hai họ thể song phi hóa điệp, mà nàng cũng cần gả qua đó sống cuộc đời như quả phụ, chịu đựng những bất hạnh .

 

nghiêm túc nghĩ , nàng vẫn từ bỏ ý định đó.

 

Quý Sùng Dịch chỉ là thích nàng, tội đáng c.h.ế.t. Quan trọng hơn, nếu cứ thế mà c.h.ế.t , nàng sẽ gánh lưng cái danh "khắc phu".

 

Sống một đời, Khương Tự mặc dù thấu hư danh, nhưng nghĩa là nguyện ý vì khác mà phạm sai lầm ngu xuẩn để trả giá đắt. Cho nên Quý Sùng Dịch chẳng những thể c.h.ế.t, mà Xảo Nương nàng cũng cứu.

 

Hai còn sống, nàng liền lý do quang minh chính đại để từ hôn.

 

Nhìn hai cái đầu nhấp nhô trong nước, Khương Tự bắt đầu khẩn trương. Nàng lo cho Quý Sùng Dịch, kiếp c.h.ế.t thì kiếp chắc cũng mạng lớn. Xảo Nương khác. Đời , Xảo Nương ngay cả t.h.i t.h.ể cũng vớt .

 

"Cháy , bên hồ cháy !" Cách đó xa truyền đến tiếng hét, đám đông đang ùa về hướng .

Chillllllll girl !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tu-cam-wvml/chuong-4-lua-chay-bo-ho-man-dem-cuu-nguoi.html.]

Tinh thần căng cứng của Khương Tự thả lỏng. Chỉ cần những chạy tới liền thể phát hiện hai rơi xuống nước, nàng cũng thể rút lui.

 

đúng lúc , một cơn gió mạnh quét tới, tạo dòng khí lưu mặt hồ. Mượn ánh trăng, Khương Tự rõ ràng thấy giữa Quý Sùng Dịch và Xảo Nương xuất hiện một vòng xoáy. Ngay đó, Xảo Nương chìm nghỉm xuống , thấy ngoi lên nữa.

 

Khương Tự thót tim, chạy tảng đá lớn nhanh ch.óng cởi áo ngoài, lộ bộ thủy phục bó sát màu xám bạc.

 

Đó là đồ lặn may bằng da cá, ánh trăng ánh lên sắc bạc, càng tôn lên vòng eo nhỏ nhắn một tay thể ôm trọn của thiếu nữ.

 

Nàng như một nàng tiên cá lặng lẽ trườn xuống nước, bơi về hướng Xảo Nương chìm.

 

Đêm đầu hạ, nước hồ lạnh, vuốt ve làn da non mềm lộ bên ngoài khiến nàng khỏi rùng . Khương Tự lặn sâu xuống, nửa đường ngoi lên lấy lặn, miễn cưỡng thấy Xảo Nương đang trôi lơ lửng trong nước.

 

Nàng nhanh ch.óng bơi tới, túm lấy mắt cá chân Xảo Nương, kéo nàng bơi bờ.

 

Khương Tự mới mười lăm tuổi, dù bơi lội tệ nhưng sức lực hạn. Một Xảo Nương ướt đẫm đối với nàng mà nặng tựa ngàn cân. Nàng c.ắ.n c.h.ặ.t môi, đến mức môi rỉ m.á.u cũng , cố sức bơi bờ đến khi tay chân rã rời.

 

Lúc , những tới dập lửa chạy đến bên hồ tát nước. A Man trốn trong đám đông gân cổ hô to: "Các mau kìa, trong hồ !"

 

Mọi tiếng , đồng loạt biến sắc: "Không , rơi xuống nước!"

 

Rất nhanh, mấy bơi giỏi liền nhảy xuống hồ cứu .

 

Khương Tự dùng hết sức bình sinh đẩy Xảo Nương đang hôn mê lên bờ, lặng lẽ lặn xuống bơi sang bên cạnh, mơ hồ tiếng kinh hô lưng: "Nơi còn một nữa!"

 

Chẳng bao lâu , cả Quý Sùng Dịch và Xảo Nương đều cứu lên.

 

Dân chúng sống quanh hồ ai nấy đều quen với việc con cái nghịch ngợm xuống tắm, thi thoảng cũng đuối nước nên họ thạo cách sơ cứu.

 

Khương Tự bơi sang một sườn khác, lặng lẽ lên bờ, nấp gốc cây quan sát. Thấy đang ấn bụng sơ cứu cho Quý Sùng Dịch và Xảo Nương, hai họ lượt ộc mấy ngụm nước mở mắt, nàng mới yên tâm.

 

Người tỉnh, đám đông bắt đầu chần chừ. Một nam một nữ rõ lai lịch, cũng thể tùy tiện mang về nhà .

 

A Man sớm Khương Tự dặn dò, trốn đám hét lên: "Á, thiếu niên là Tam công t.ử của An Quốc Công phủ đây mà! Chúng đem về lãnh tiền thưởng !"

 

 

Loading...