Tiêu thị là quản gia, lão phu nhân xảy chuyện khoan t.h.a.i tới chậm xác thực cho lắm.
Tam thái thái Quách thị trong mắt lóe lên sự vui sướng khi gặp họa.
Một nàng dâu con thứ như bà cũng nghĩ sẽ ganh đua tranh giành gì với Tiêu thị cả, nhưng ngày thường Tiêu thị khỏi cũng quá cường thế, chỉ vài câu thích hợp thì thể ghi hận trong lòng, chi phí ăn mặc, các phương diện kết giao qua luôn cho bà thoải mái.
Quách thị là một thức thời, dù ầm ỹ đến chỗ lão phu nhân cũng chiếm chỗ , chỉ thể âm thầm ăn những thiệt thòi .
Thiệt thòi ăn lâu, dù là Bồ Tát cũng biến kim cương, Quách thị tự nhiên thể ngoại lệ.
Khương Thiến ngăn ở Tiêu thị, tùy ý để chén bay tới nện ở .
"Thiến Nhi, con chứ!" Tiêu thị đau lòng thôi.
Khương Thiến lắc đầu, bước nhanh đến mặt Phùng lão phu nhân, dịu giọng : "Tổ mẫu, là con lôi kéo mẫu trong vườn chuyện, nha mới kịp thời tìm . Ngàn sai vạn sai đều là cháu gái sai, nhưng Người tuyệt đối đừng tức giận ảnh hưởng thể ——"
"Ngươi còn về ?" Phùng lão phu nhân lời , tầm mắt lập tức rơi mặt Khương Thiến.
Khương Thiến chỉ cảm thấy những ánh mắt giống như lưỡi d.a.o vô hình, cắt đến mặt nàng nóng bỏng đến đau nhói.
Khó coi như là Khương Thiến ở Bá phủ từng trải qua.
Lúc , trong lòng Khương Thiến thấy may mắn nhiều hơn: May mắn nàng với mẫu trò chuyện một phen tìm chỗ khúc mắc của tổ mẫu, bằng hiện tại phần khó coi sẽ chỉ nàng hiểu , duyên cớ.
Khương Thiến lúc thèm để ý.
Chỉ cần như lời mẫu thể thuận lợi đẩy việc lên Khương Trạm, hiện tại tổ mẫu càng đối xử tệ với nàng, tương lai sẽ càng áy náy, như đền bù sẽ càng nhiều hơn.
Chỉ cần thể đến cuối cùng, hiện tại chịu chút ủy khuất tính là gì ?
"Cháu gái yên lòng tổ mẫu." Trên mặt Khương Thiến toát sự ủy khuất đủ.
"Ngươi cũng đại phu, ở nơi cũng vô dụng, vẫn là nhanh về ." Phùng lão phu nhân một con mắt đột nhiên thấy, cảm xúc tựa như ngựa hoang mất cương, cố tự kiềm chế lắm mới chữ 'Cút' với Khương Thiến.
"Tổ mẫu như bảo cháu gái thể yên tâm rời , để cho cháu gái lưu , ít nhất chờ đến đại phu kết luận ."
"Đại phu đến ." Đại nha A Phúc thở hồng hộc chạy .
"Các ngươi ngoài hết !" Phùng lão phu nhân tiện nổi giận với Khương Thiến, dứt khoát đuổi hết tất cả ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tu-cam-wvml/chuong-53-danh-y-bo-tay-a-man-xuat-ma.html.]
Trong sân Từ Tâm Đường thoáng chốc đầy .
Loại thời điểm lão phu nhân mặc dù mở miệng đuổi , nhưng bọn họ thể bỏ .
Gốc cây hương xuân cao lớn thẳng tắp trong đình viện khó mà che bóng tránh lạnh cho nhiều như , theo gió tản mùi thơm ngát nhàn nhạt, bay ch.óp mũi Khương Tự, cảm thấy phá lệ nồng nặc.
Trong lúc nhất thời, cảm giác như giữa mùa hè.
Chuông cát ở trong sự chờ đợi nôn nóng của trôi qua hai khắc đồng hồ (30 phút), ch.óp mũi thấm một lớp mồ hôi mịn.
Khương Thiến cùng Tiêu thị âm thầm trao đổi ánh mắt mấy .
Rốt cục đại phu mời đến cùng A Phúc đồng hành đeo hòm t.h.u.ố.c , Tiêu thị vượt lên một bước nghênh đón: "Đại phu, lão phu nhân thế nào?"
Đại phu lắc đầu: "Đôi mắt của Lão phu nhân tìm căn nguyên rõ ràng, lẽ là nội hỏa quá thừa gây . Tại hạ khai một đơn t.h.u.ố.c thanh nhiệt giải độc, nếu như dùng qua hai thang thấy hiệu quả, quý phủ hãy mời danh y khác ."
Chờ đại phu rời , Tiêu thị lập tức tỏ thái độ tiếc mời đủ danh y cũng chữa khỏi con mắt cho lão phu nhân.
Khương Tự mắt lạnh một mớ rối rên trong phủ bất động thanh sắc, nhưng trong lòng tính toán.
Hẻm nhỏ Ma Cô thuộc Đông thành mặc dù trong một khu vực hỗn tạp, nhưng là nơi tam giáo cửu lưu đều phần kính sợ.
Nơi đó là nơi ở của một vị tiên cô nổi tiếng gần xa, thể thông quỷ thần, ngay cả các hộ nhà cao cửa rộng gặp chuyện khó giải quyết đều sẽ lặng lẽ mời đến phép.
Một thiếu niên mặt mày thanh tú tò mò đ.á.n.h giá thứ quanh .
Phòng ốc thấp bé cũ nát, góc tường chất đầy đồ lộn xộn, mặt đất chảy đầy nước bẩn, còn khi thỉnh thoảng truyền đến tiếng trẻ con rống vui , tất cả thứ đều khiến thiếu niên cảm thấy mới lạ.
Phần mới lạ che dấu sự cẩn thận.
Những tên nhàn tản chân tường buồn bực ngán ngẩm hướng tầm mắt về phía thiếu niên, khiến thể trở nên cẩn thận.
Đây là nơi tới bao giờ, càng là phong cảnh từng thấy qua.
Thế nhưng khi đến một ngã ba, thiếu niên vẫn dừng chân, ánh mắt lộ mấy phần mờ mịt.
Thiếu niên ngừng chân một lát, bất đắc dĩ đến ven đường hỏi một phụ nhân đang bưng thau giặt quần áo trở về: "Đại thẩm, xin hỏi hẻm Ma Cô thế nào ?"
Chillllllll girl !