Phụ nhân liếc thiếu niên một cái, thấy thiếu niên một khuôn mặt sạch sẽ thanh tú, ăn mặc chỉ bình thường, ánh mắt trong nháy mắt trở nên tế nhị, bĩu môi : "Đi bên là ."
Thiếu niên cảm tạ, theo phương hướng phụ nhân chỉ.
Phụ nhân bưng thau giặt đồ tay nắm c.h.ặ.t, bóng lưng của thiếu niên thôi, cuối cùng lắc đầu, bước nhanh về phía nhà .
Thiếu niên mới tới chừng mười trượng, bỗng nhiên một trẻ tuổi chừng hai mươi trong miệng ngậm cọng cỏ phun mặt đất, chặn ở mặt thiếu niên, ngoài nhưng trong : "Tiểu đây là chỗ nào thế, ở bồi ca ca chơi đùa nào."
Thiếu niên trong nháy mắt nhíu mày một cái.
Cô nương căn dặn nàng tới chỗ như thế nam trang, bằng sẽ chọc phiền toái, chẳng lẽ mắt mù, một tên 'thằng nhóc thối' như nàng ở chơi cái gì?
Hóa thiếu niên chính là A Man nữ giả nam trang.
A Man vóc dáng cao gầy, chỉ mới mười mấy tuổi, mặc một nam trang chút nào bất ngờ.
À, cô nương còn , nếu như mặc nam trang mà vẫn tới tìm phiền toái, thì liền dùng tiền trừ nạn.
A Man luôn nhớ kỹ căn dặn của cô nương nhà , từ trong túi lấy mấy đồng tiền nhét trong tay trẻ tuổi.
Người trẻ tuổi sững sờ, đó cầm lấy một đồng tiền thổi thổi, : "Tiểu còn thức thời, điều ca ca tìm ngươi thật sự là vì tiền."
Vậy thì là đủ tiền!
A Man lấy một xâu tiền đồng đặt tới trong tay trẻ tuổi, nhưng trong lòng tiếc nuối.
Đáng tiếc cô nương dặn dặn , thể gây phiền toái thì cần gây phiền toái, bằng chỉ với con gà yếu ớt mặt, nàng một tay thôi thể nhấc lên ném tới chân tường .
Người trẻ tuổi hiển nhiên ngờ tới thiếu niên quần áo tầm thường thế mà thể bỏ ít tiền.
Đừng A Man cho đều là tiền đồng, rằng nơi là chỗ dân nghèo tụ tập, tuyệt đại đa đều trải qua những ngày bụng ăn đủ no, nhiêu đây tiền đồng đủ cho một ăn thịt ăn màn thầu tới mấy ngày .
Ánh mắt của trẻ tuổi chăm chú túi tiền treo ở bên hông A Man, vươn tay chút khách khí giật xuống.
A Man bóp c.h.ặ.t t.a.y, đè xuống lửa giận : "Tất cả tiền đều cho ngươi, thể qua chứ?"
Người trẻ tuổi ha ha rộ lên: "Tiểu đừng nóng vội mà, ca ca thật vì tiền."
Chẳng qua tiền cũng mà thôi.
"Vậy ngươi vì cái gì?" Khóe mắt quét đến mấy tên nhàn rỗi đang chằm chằm cách đó xa, A Man hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tu-cam-wvml/chuong-54-cai-trang-nam-tu-tram-vang-tru-gian.html.]
"Là vì tiểu ngươi nha, ca ca gặp ngươi thấy thích." Nam t.ử trẻ tuổi hiển nhiên bởi vì A Man một mực nhượng bộ mà trở nên càng kiêng nể gì cả.
A Man lạnh lùng trẻ tuổi, vươn ba ngón tay.
"Có ý tứ gì?"
"Chủ t.ử , quá tam ba bận." A Man mặt biểu tình tiến lên một bước, kéo gần cách giữa hai .
Người trẻ tuổi cảm thấy vật gì đó đ.â.m trong cơ thể .
Cái loại cảm giác thực huyền diệu, thể cảm nhận rõ ràng lực cản của m.á.u thịt đối với vật , nhưng cảm giác đau đớn.
Người trẻ tuổi cúi đầu, thấy một cây trâm vàng đ.â.m bụng của , hơn phân nửa trâm còn ở bên ngoài, đầu trâm sinh động như hoa ngọc lan thật tưởng như thể ngửi cả mùi thơm.
Giờ khắc , trong đầu trẻ tuổi bỗng dưng xẹt qua một cái ý niệm: Nếu như co cẳng bỏ chạy ngay bây giờ, thì cây trâm vàng sẽ thuộc về nhỉ?
Thế nhưng chẳng tại , chân của trẻ tuổi đóng c.h.ặ.t ở mặt đất, một bước đều xê dịch.
"Không đau ?" A Man ngữ khí lành lạnh, rơi trong tai trẻ tuổi, quỷ dị lên lời.
Người trẻ tuổi đầu ầm một tiếng, mồ hôi lạnh trong nháy mắt ướt đẫm sống lưng.
Không đau, thật sự cảm giác đau.
Vì đau? Sao thể đau?
Gần nửa đoạn trâm vàng cắm ở trong bụng cũng trẻ tuổi cảm thấy đáng sợ, loại như vốn là lưu manh đầu đường xó chợ, chút tổn thương với mà thật tính là gì, thế nhưng rõ ràng đổ m.á.u cảm thấy đau đớn chút nào, trẻ tuổi trong lòng phát run.
Ban ngày ban mặt, chẳng lẽ gặp quỷ?
Nơi cách hẻm Ma Cô xa, tiên cô ở trong hẻm Ma Cô thể thông quỷ thần, cho nên ngẫu nhiên gặp quỷ cũng khả năng?
"Không đau ?" Giọng bình tĩnh lay động của A Man nữa vang lên.
"Không, đau ——" Người trẻ tuổi đầu lưỡi cũng cứng .
Chillllllll girl !
"Không đau là , đợi đến giờ Tý tối nay sẽ hết đau, về mỗi ngày cứ đến lúc sẽ càng ngày càng đau đó." Giọng của A Man càng ngày càng thấp, như sợi tơ vô hình quấn c.h.ặ.t yết hầu trẻ tuổi, khiến loại cảm giác hô hấp khó khăn.
Hóa là một tên hèn nhát, thật cô nương dùng như cái gì.
Trong mắt A Man lóe lên vẻ xem thường, thanh âm nhỏ như muỗi : "Nếu như đến cuối cùng đau đớn mà c.h.ế.t, nhớ kỹ buổi trưa ba ngày cầm cây trâm vàng đến lầu hai quán Ngũ Phúc, nhã gian thứ hai."