Từ Đông - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-02-01 02:11:37
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phía , Lý Tấn gần trong gang tấc, bàn tay ông chạm đến tóc .

 

Dưới chân vấp vật gì đó, mất thăng bằng, thể kiểm soát mà ngã nhào về phía , mắt thấy đầu sắp đập bậc thang.

 

lúc ngàn cân treo sợi tóc, một bàn tay kịp thời vòng , ôm lấy eo , kéo lòng.

 

Mùi gỗ trầm cổ xưa quen thuộc tràn ngập.

 

Là Thẩm Từ đến .

 

chớp mắt, nước mắt tuôn đầy mặt.

 

Lý Tấn thấy Thẩm Từ, vẻ điên loạn thu đôi chút.

 

So với Thẩm Từ cao 1m86, hình cao lớn, thì chiều cao 1m74 của Lý Tấn chẳng đáng là gì, thế nên ông chỉ thể bậc thang cao hơn Thẩm Từ một bậc để tăng khí thế cho .

 

“Là , thằng nhóc.” Lý Tấn ngẩng cao đầu, trông như một con gà trống kiêu ngạo: "Mười năm đưa một triệu rưỡi, để nuôI Sở Sở học, cũng đồng ý , bắt nó thêm nữa, nhưng , tìm đến đòi hết tiền đó, khiến con gái bán nhà trả nợ. Món nợ , tính đây?”

 

Thẩm Từ dùng một tay ấn đầu , kéo c.h.ặ.t lòng .

 

thấy khẽ một tiếng, giọng lười biếng thường ngày hề đổi: “Ông tính ?”

 

“Bây giờ vật giá còn như mười năm nữa, một triệu rưỡi đủ để bồi thường . Cậu thích con gái , cưới nó, đưa mười triệu tiền sính lễ , sắp xếp cho một công việc đàng hoàng. , cả việc của em trai Sở Sở cũng do lo. còn một căn hộ 300 mét vuông ở trung tâm thành phố.”

 

Cơn giận dữ bùng lên như lửa bén dầu trong lòng , cãi lý với Lý Tấn, nhưng đầu động đậy, lập tức Thẩm Từ ép c.h.ặ.t lòng.

 

“Ông chắc chứ?”

 

“Đương nhiên.” Lý Tấn hừ mũi hai tiếng: "Đây chỉ là điều kiện cơ bản thôi.”

 

“Được thôi.” Thẩm Từ nhẹ nhàng đồng ý: "Được.”

 

“Thật ?” thấy giọng Lý Tấn vui mừng đến thể tin nổi.

 

“Đương nhiên , đây là nợ ông.” Thẩm Từ chậm rãi, giọng điệu gấp gáp.

 

“Khi nào chuyển tiền?”

 

“Không vội.” Giọng chợt đổi sắc: "Tiếp theo, đến lượt tính sổ.”

 

Lời dứt, chỉ cảm thấy trời đất đảo lộn, chớp mắt đưa lưng Thẩm Từ.

 

Ngay đó, một tiếng va chạm trầm đục vang lên, gần như âm thanh xương gãy răng rắc của ai đó.

 

Gương mặt Thẩm Từ lúc phủ đầy sát khí, mạnh tay đ.ấ.m thẳng một cú mặt Lý Tấn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tu-dong-finj/chuong-21.html.]

Cơ thể gầy yếu của Lý Tấn ngã vật xuống đất, Thẩm Từ bước chân lên bậc thang, xổm xuống mặt ông .

 

Hàng mi khẽ run, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên tia dữ dội và cố chấp đến đáng sợ.

 

Lý Tấn khí thế dọa sợ đến mức, thứ chất lỏng vàng đục nồng mùi hôi tanh rỉ khỏi ống quần.

 

“Ông nhất nên ngoan ngoãn một chút. cả vạn cách khiến ông sống bằng c.h.ế.t.”

 

Rõ ràng là lời uy h.i.ế.p, mà từ miệng Thẩm Từ thốt nhẹ như đang về chuyện trời nắng mưa.

 

“Lừa đảo, ngược đãi vị thành niên.” Thẩm Từ nhàn nhạt : "Các đồng chí công an, mời tay.”

 

Lý Tấn áp giải điều tra với tư cách nghi phạm.

 

“Thả !” Lý Tấn cảnh sát kéo hai bên, bước chân lảo đảo về phía xe cảnh sát đang đợi công ty.

 

Dù đến nước , ông vẫn sửa bản tính cũ, đầu hét lớn: “Sở Sở! Sở Sở, con cứu ba , con gì với cảnh sát mà!”

 

“Ông đây phạm tội cùng lắm nhốt bốn, năm ngày, để xem khi tù mày dám gì, tao sẽ g.i.ế.c mày!”

 

Lý Tấn đẩy lên xe cảnh sát, cửa xe đóng .

 

cửa toà nhà công ty, lạnh lùng ông phát rồ.

 

Trong nơi ai thấy, bàn tay đặt bên khẽ run, lòng vẫn còn dư âm hoảng sợ khi thoát khỏi bóng tối, và cả nỗi sợ đối với tương lai mịt mờ.

 

Bàn tay lạnh lẽo đột nhiên nắm lấy, ngẩng đầu lên, ánh mắt Thẩm Từ ngập đầy mơ hồ và bất an.

 

“Nếu ông thì ?”

 

Thẩm Từ nhún vai thản nhiên như chẳng gì đáng bận tâm: “Thì tính.”

 

Lý Tấn gây chuyện lớn như , đồng nghiệp trong văn phòng đều kéo xuống xem náo nhiệt.

 

Sảnh tầng một của công ty chật kín .

 

Lý Tấn dẫn , và Thẩm Từ lập tức trở thành tiêu điểm cho ánh .

 

“Anh về , em lên tiếp.” cố kìm nén cảm xúc kỳ lạ trong lòng, hai tay chắp lưng như ông cụ non, ngẩng đầu mỉm với : "Cảm ơn hôm nay.”

 

Thẩm Từ bĩu môi vẻ hài lòng: “Chỉ thôi ?”

 

Ngay giây , kiễng chân ghé sát tai thì thầm: “Sáu giờ em tan ca, thể đến đón em.”

 

Anh lập tức cúi đầu, ánh mắt như tràn ngập niềm vui thể che giấu.

 

 

Loading...