TỤNG TIÊU HOA - 3

Cập nhật lúc: 2025-03-22 19:31:39
Lượt xem: 16,299

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tẩu tẩu vung tay dứt khoát, kéo lên xe ngựa, hùng hổ như thể bù đắp hết những ấm ức chịu đựng ở kinh thành đây.  

 

*

 

Bữa tiệc hôm nay do Tôn tướng quân tổ chức, nhân dịp đầu xuân cỏ cây tươi , một bên dựng sân đấu ngựa, một bên trang hoàng hoa viên, náo nhiệt vô cùng.  

 

Các quan gia phu nhân đến ít, ai nấy đều là danh môn khuê tú, chen chúc chật kín cổng phủ, ai chịu nhường ai.  

 

Tẩu tẩu vốn tính nóng nảy, ưa nổi kiểu khoe mẽ vẻ cao quý của những kẻ , liền kéo xuống xe, "Mấy còn ở đó giữ thể diện, thì ăn xong hai bát cơm !"  

 

Phủ tướng quân quan hệ thông gia với nhà đẻ của tẩu tẩu, từ nhỏ nàng thường xuyên, nên quen thuộc đường lối . Nàng dẫn theo lối cửa bên, băng qua con đường nhỏ giữa rừng trúc.  

 

Không ngờ, đến gần vườn hoa, thấy đang bàn tán về .  

 

Tẩu tẩu lặng lẽ kéo nấp hòn giả sơn, thì thầm: "Xem thử là ai nữa đây!"  

 

Bên cạnh hồ liễu, hai nữ t.ử quen thuộc đang trò chuyện.  

 

Người tròn trịa hơn là Tào Nguyệt, thứ nữ hàng thứ tư trong Tào gia.  

 

Nàng nhắc đến với vẻ khinh thường: "Cái ả Lưu Vân Trung , về kinh thì chứ? Bị giày vò ở biên cương mấy năm, dù sinh thêm một khuôn mặt họa thủy nữa, thì cũng thành bà cô già ! Hằng Nhi, cứ yên tâm, ca ca dù tái hôn cũng bao giờ nàng thêm một cái ."  

 

Người còn dáng cao gầy, là Ngụy Hằng Nhi, dưỡng nữ của Tào gia, từ nhỏ thích Tào Văn Hán. Nếu năm đó gả Tào gia, nàng sẽ chỉ thể .  

 

Đáng tiếc, dường như vì vị quốc công tiểu thư , đến nay nàng vẫn thể gả cho Tào Văn Hán.  

 

Lúc , nàng vẻ hết sức u sầu.  

 

" bên ngoài đều đồn rằng, ca ca vẫn tái giá khi góa vợ, chính là để chờ nàng . Không năm đó còn cho nàng một bức thư ? Nói là nếu cơ hội, nhất định sẽ đón nàng về kinh thành..."  

 

"Muội cũng tin ? Đó chỉ là ca ca dỗ dành nàng thôi," Tào Nguyệt nhạo, bẻ một cành liễu xoay xoay trong tay với vẻ khinh miệt, "Chắc nàng còn giữ lá thư như bùa hộ mệnh suốt năm năm nay chứ, nghĩ mà buồn ."  

 

Tẩu tẩu tức giận đến mặt mày sa sầm, lập tức xông dạy dỗ bọn họ.  

 

"Mấy con ranh miệng còn hôi sữa mà dám nhăng cuội!"  

 

Ta vội chạy theo giữ lấy tẩu tẩu, sợ nàng tức giận mà gây chuyện như đây, khác bắt lấy nhược điểm.  

 

Hai sững sờ, chúng trân trối.  

 

Dù là bùn đất cũng khí phách riêng.  

 

Ta đỡ tẩu tẩu , đối mặt với họ bằng thái độ bình tĩnh:  

 

"Hai vị tiểu thư, thành , từ lâu chẳng còn liên quan gì đến Tào gia, càng đừng đến lá thư vô căn cứ nào đó. Các ngươi mở miệng vu khống thanh danh của , chứng cứ gì ?"  

 

Tào Nguyệt chằm chằm một lúc lâu, như thể dám tin mắt .  

 

Sau khi hồn, nàng cố giữ thể diện, châm chọc:  

 

"Một vùng đất hoang nghèo nàn đầy cát vàng như Sóc Châu, thì thể lấy ai chứ? Chắc cũng chỉ là một kẻ thô kệch, chữ mà thôi. Có gì đáng đắc ý chứ... Ca ca là môn sinh của thiên t.ử, tương lai khả năng triều tể tướng đấy!"  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tung-tieu-hoa/3.html.]

 

Tẩu tẩu tức đến bật , định phản bác thì cơn giận nghẹn họng, ho sặc sụa:  

 

"Hừ! Ngươi thì cái quái gì, phu quân của Vân Nhi nhà chính là— khụ khụ khụ!"  

 

"Là ai? Còn thể là ai?" Tào Nguyệt hếch cằm lên đắc ý.  

 

Đột nhiên, một giọng trầm , thong thả vang lên lưng nàng :  

 

"Chính là đây."  

 

Tào Nguyệt và Ngụy Hằng Nhi đầu , thấy một nam nhân cao lớn Tôn tướng quân cùng đám quan viên vây quanh, sắc mặt ban đầu còn mơ hồ.  

 

khi thấy vẻ mặt kiêng dè của Tào đại nhân cùng phu nhân, và dáng vẻ thất thần mất hồn của Tào Văn Hán, họ lập tức hiểu .  

 

Sắc mặt hai tái nhợt, vai run lên ngừng.

 

04

 

Từ góc độ của sang, Tào Văn Hán mặc quan phục, trông phần lạc lõng.  

 

Đại ca , tới để cầu .  

 

Ta giật kinh ngạc.  

 

Từ đằng xa, đám nhà họ Tào còn kịp tiệc ủ rũ rời trong hổ.  

 

Nửa đường, Tào Văn Hán ngoái đầu , bóng cây lờ mờ che phủ lấy , đôi mày dài nhíu c.h.ặ.t, vẻ mặt đượm nét u sầu. kịp lâu, liền phụ giáng một cái tát mạnh vai, thô bạo đẩy khỏi cửa nguyệt môn.  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Đại ca khẽ kéo tay áo , hạ giọng:  

 

"Muội đừng nữa. Lúc ở nhà, Cảnh Nhượng suýt nữa thì vung đao bổ tên họ Tào , giờ mà còn qua , cẩn thận tức giận!"  

 

Cái gì mà qua chứ?!  

 

Ta nghẹn lời, liếc mắt đại ca, sang Lý Cảnh Nhượng đang hành lang trò chuyện với Tôn tướng quân.  

 

Thần thái bình tĩnh như , nào giống như lời đại ca kể là suýt thì nổi điên ?  

 

Tẩu tẩu thì vẻ vô cùng hả , hừ lạnh :  

 

"Hừ! Khi xưa đối xử với Vân Nhi như thế, nhục cả nhà chúng , bây giờ vợ chếc vội vàng chạy đến ve vãn, nhặt về kế thất ? mơ giữa ban ngày!"  

 

Đại ca chậc một tiếng, nhắc nàng:  

 

"Bớt vài câu ."  

 

Lý Cảnh Nhượng bước tới.  

 

Giữa một nhóm võ tướng, hình vẫn nổi bật hẳn lên, cao hơn cả khung cửa sổ mái hiên. Khi cúi đầu vén rèm, đôi chân dài bước nhẹ nhàng qua bậc cửa, đến thẳng mặt .  

 

Hắn , ánh mắt trầm lặng, lông mày sâu như phủ bóng.  

Loading...