Tuyết Ngày Hôm Qua - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:08:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:08:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Giữa lúc hỗn chiến, ném điện thoại của cho , giọng gấp gáp: "Báo cảnh sát!"
chụp chắc điện thoại, kịp ấn nút gọi, thấy một tên trong đám đông rút từ trong một con d.a.o găm, lao thẳng về phía . Mũi d.a.o lóe lên tia sáng lạnh lẽo, khi chỉ còn cách đầy vài mét, Tưởng Thời Yến đang giằng co với hai gã khác bỗng ngoắt đầu .
Gần như hành động dựa bản năng, lao tới, dùng tấm lưng của ôm chầm lấy để che chắn.
"Phập" một tiếng trầm đục, lưỡi d.a.o găm đ.â.m ngoảnh mạn sườn .
Nước mắt sinh lý lã chã tuôn rơi chút báo , khi thấy vết m.á.u tứa từ lớp áo của , thậm chí quên mất việc hít thở. Tưởng Thời Yến tựa , nhịp thở dần trở nên dồn dập nhưng vẫn dốc hết sức lực nâng tay lên, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt gò má .
"Đừng sợ." "Anh mạng lớn, c.h.ế.t ."
Mãi cho đến khi dùng cáng khiêng lên xe cấp cứu, vẫn cảm thấy chuyện xảy mắt hệt như một giấc mộng.
19
May mắn , vị trí vết đ.â.m sâu. Sau khi cầm m.á.u và khâu vá kịp thời, Tưởng Thời Yến liền chuyển sang phòng bệnh thường.
Sau khi sự việc xảy , nhanh ch.óng liên lạc với gia đình . Bố lặn lội đường xa vội vã chạy tới, theo cùng còn cả Lâm Khê.
Bên ngoài hành lang bệnh viện, cô đỏ hoe hốc mắt, gào thét phẫn nộ với : “Nếu tại cô, Thời Yến đến mức chịu vết thương nặng thế !"
biếng nhác nhấc mí mắt cô : "Đây là bệnh viện, phiền cô ăn nhỏ tiếng một chút." "Với , từng yêu cầu đến cứu ."
Lâm Khê sững sờ, dường như thể tin tai : "Sao cô thể m.á.u lạnh đến thế hả!?"
Như chợt nhớ điều gì, cô bật lạnh lùng: "Ồ, cô vẫn còn ghi hận chuyện năm đó lúc cô gặp nguy hiểm đến cứu cô đúng ?" Cô giữ nguyên vẻ mặt vô cảm tiếp: “Lúc đó, chính là chặn điện thoại của cô nên đó Thời Yến mới nhận cuộc gọi cầu cứu của cô." "Sau , khi xem xong đoạn camera cô bắt nạt, tìm thẳng Mã Hạng Thiên, nếu cảnh sát đến kịp, ngày hôm đó suýt chút nữa lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t ông ..."
bình thản ngắt lời cô : "Cô cần với những chuyện ." "Những việc đều quên sạch ." "Cơ mà bạn gái như cô ở đây túc trực, thì xin phép về ."
Lâm Khê sững một chút, vẻ ngờ phản ứng bình thản đến , biểu cảm nhất thời trở nên cực kỳ phức tạp. sải bước đến cửa, cô đột nhiên cất tiếng lạnh lùng từ phía lưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tuyet-ngay-hom-qua/chuong-7.html.]
" và chia tay một năm ."
Bước chân khựng . Cô khổ một tiếng, tự lẩm bẩm một : "Là do chủ động đưa khi cô gặp chuyện năm đó." "Thực ngay từ lúc mới về nước, thể cảm nhận rằng, tình cảm dành cho cô khác biệt, rốt cuộc chẳng giống như những gì giải thích với , rằng hai chỉ đơn thuần là bạn tình." "Có lẽ ban đầu chính bản cũng nhận là đem lòng thích cô chăng."
Không gian tĩnh lặng mất một nhịp, lát cô mới lên tiếng: "Ôn Tịch." "Chuyện năm đó, thành thật xin cô." " lúc cô thực sự gặp nguy hiểm..."
Trước khi rời , Lâm Khê đưa cho một phong bì giấy dày cộm. Bên trong chứa chừng hai mươi mấy tấm vé máy bay. Hành trình của mỗi tấm vé đều xuất phát từ Kinh Bắc đến Giang Thành. Là do Tưởng Thời Yến mua.
"Suốt một năm qua, tháng nào cũng đều đặn bay đến Giang Thành hai chẳng xê dịch, chỉ để từ xa cô một cái." "Bạn bè ai nấy đều khuyên, nếu thực sự buông bỏ thì cứ mặt tìm cô nhưng lóc bảo rằng bản còn tư cách xuất hiện mặt cô nữa..." " cho cô những chuyện để khuyên cô tha thứ cho , mà là để chứng minh bản cũng thực sự buông bỏ ."
20
Sau khi tỉnh , đầu tiên Tưởng Thời Yến thấy là đang bên giường bệnh. Khi bốn mắt chạm , đôi mắt đỏ hoe ngấn nước, lúc mở miệng giọng khàn đến mức t.h.ả.m thương: “Ôn Tịch..." "Anh cứ ngỡ cả đời sẽ bao giờ thấy em nữa."
đặt xấp vé máy bay lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh: "Chẳng lén lút thấy nhiều ?"
Tưởng Thời Yến lặng lẽ rụt mắt về, hệt như một đứa trẻ phạm : "Em đều cả ." "Anh từng nghĩ sẽ phiền em, chỉ ..."
nhẹ nhàng ngắt lời : "Tưởng Thời Yến, mấy cái đó chẳng còn quan trọng nữa." "Quan trọng là, đoạn đường giữa hai chúng lật sang trang mới ."
Vành mắt đỏ lên, gò má tái nhợt chẳng còn một tia m.á.u: “Anh ." "Ngay từ ngày em nghỉ việc, chúng vĩnh viễn còn cơ hội nào nữa."
Anh đầu : "Ôn Tịch, chuyện thăng chức của em năm đó thực sự xin ." "Anh cảm giác nỗ lực cật lực ngần lâu mà cuối cùng phủ nhận chẳng hề dễ chịu chút nào."
Bàn tay đang gọt hoa quả của khựng . Thật hiếm hoi . Một Tưởng Thời Yến luôn đỉnh kim tự tháp, quá quen với việc hô mưa gọi gió lệnh cho khác, thể hai từ "xin " với . Nếu Ôn Tịch của tuổi hai mươi ba mà chuyện , chắc chắn sẽ cảm thấy quá đỗi khó tin.
"Bất kể em tin , ngày đó khi sắp xếp để Lâm Khê chiếm lấy vị trí thăng chức của em, lên sẵn kế hoạch chuyển việc cho em , với tài năng của em mà ở bộ phận Kế hoạch thì thể phát huy hết bộ thực lực..."
đột ngột nhắm nghiền mắt , sống mũi tức thì dâng lên một cơn cay xè, ngay cả nhịp thở cũng trở nên căng thẳng: “Tưởng Thời Yến, những lời cũng thể khiến hồi tâm chuyển ý ."
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.