TUYỆT THẾ MÃNH PHI - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-07 01:46:06
Lượt xem: 22

Ta tên là Tô Thanh Uyển, hiện tại là một tú nữ mới nhập cung.

Lúc đây, bên trong đại điện tuyển tú vàng son lộng lẫy, bầu khí ngượng ngùng như thể đang tổ chức tang lễ.

Lý Quý phi đang ôm lấy cổ tay gãy lìa, phát tiếng t.h.ả.m thiết xuyên thấu tận mây xanh: “A ——! Tay của ! Tay của gãy !”

Các tú nữ xung quanh sợ đến mức hoa dung thất sắc, co cụm một chỗ như bầy chim cút.

Chỉ , vẫn giữ nguyên dáng vẻ yếu đuối mong manh như thể sắp đứt , lẳng lặng nguyên tại chỗ.

Hệ thống đ i ê n cuồng spam trong đầu : [Cảnh báo! Mật độ cơ thể ký chủ hiện tại gấp mười kim cương, xin hãy chú ý khống chế lực đạo! Xin hãy chú ý khống chế lực đạo!]

Khống chế cái rắm.

Kiếp , cơ thể của bà đây thì bệnh tật như Tây Thi, đáng thương tội nghiệp, nhưng thực tế nặng tới năm trăm cân, da còn cứng hơn cả huyền thiết, ngón tay chọc nhẹ một cái cũng đủ đục thủng tường thành.

Lý Quý phi đau đến mức mồ hôi lạnh tuôn ròng ròng, lớp trang điểm tinh xảo nhòe nhoẹt thành bộ dạng như quỷ.

Nàng run rẩy dùng ngón tay còn chỉ , gào lên khàn cả giọng: “Hoàng thượng! Hoàng thượng chủ cho thần ! Yêu nữ … yêu nữ hành thích thần !”

Người nam nhân long ỷ , cũng chính là Cẩu hoàng đế Tiêu Tẫn mà công lược chín mươi chín đều thất bại, giờ phút đang nheo mắt đ.á.n.h giá .

Hắn là một kẻ đa nghi.

Những kiếp , chỉ cần lộ một chút uy h.i.ế.p, hoặc đủ ngoan ngoãn, liền sẽ chút lưu tình mà dọn sạch.

Hắn chậm rãi dậy, từng bước xuống bậc thang.

Long bào màu vàng sáng đung đưa theo cử động của , mang theo một cỗ áp bức vô hình.

“Tô Thanh Uyển?” Giọng trầm thấp vang lên: “Ngươi thế nào ?”

Ta cúi đầu, dùng ống tay áo che miệng, ho khan hai tiếng, vẻ thể ngất xỉu bất cứ lúc nào: “Bẩm Hoàng thượng, dân nữ… dân nữ cũng . Có lẽ do Quý phi nương nương dùng sức quá mạnh, phản chấn thương chính . Dân nữ từ nhỏ thể nhược nhiều bệnh, ngay cả con gà cũng g i ế t nổi, yêu pháp gì chứ.”

“Thể nhược nhiều bệnh?” Tiêu Tẫn đến mặt , từ cao xuống.

Đột nhiên, hề báo mà vươn tay , chộp mạnh vai .

Nếu là , chắc chắn giả vờ thụ sủng nhược kinh mà ngã lòng .

hiện tại?

Ta theo bản năng lùi nửa bước, nhưng quên mất, mật độ cơ thể hiện giờ quá lớn, quán tính cũng lớn đến mức thái quá.

Cú lùi , nền gạch vàng chân chịu nổi lực bám của .

“Két ——”

Một tiếng ma sát ch.ói tai vang lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tuyet-the-manh-phi/chuong-1.html.]

Viên gạch vàng ngự dụng vô cùng cứng rắn chân trực tiếp đôi giày thêu giẫm nát thành bột mịn, kéo theo cả một vòng gạch xung quanh đều nứt toác, khe hở lan như mạng nhện.

Tay Tiêu Tẫn cứng đờ giữa trung.

Toàn trường c.h.ế.t lặng.

Ánh mắt tất cả đều tập trung đống bột phấn chân .

Ta cũng ngẩn , hỏng , dùng sức quá đà.

Để che giấu sự ngượng ngùng, giả vờ kinh hãi ngã , thuận tay vịn chiếc ghế rồng dự phòng đúc bằng vàng ròng bên cạnh.

“Hoàng thượng, dân nữ hoảng sợ!”

Cú vịn của , chỉ “rắc” một tiếng giòn tan.

Cái tay vịn bằng vàng ròng to bằng cổ tay , giống như bã đậu phụ, hai ngón tay nhẹ nhàng bóp một cái, gãy đôi.

Vết gãy phẳng lì như gương, dấu ngón tay in hằn rõ rệt.

Ta cầm đoạn tay vịn vàng gãy, trong tay vẫn còn lưu xúc cảm mềm dẻo đặc trưng của vàng, ngẩng đầu Tiêu Tẫn.

Đồng t.ử Tiêu Tẫn trong nháy mắt co rút kịch liệt, cả lùi một bước, khuôn mặt vốn âm trầm đầu tiên xuất hiện biểu cảm tên là “kinh hãi”.

Ta bộ dạng như gặp ma của , trong lòng sướng rơn, nhưng ngoài mặt càng thêm vô tội: “Cái… cái ghế chắc chắn như ? Chẳng lẽ Nội vụ phủ bớt xén nguyên vật liệu?”

Tiêu Tẫn chằm chằm cục vàng trong tay , yết hầu chuyển động kịch liệt.

Ánh mắt đổi.

Không còn là một quân cờ dùng để cân bằng thế lực, cũng một con cừu non chờ thịt.

Ánh mắt đó, giống như đang một quả b o m hạt nhân thể phát n ổ bất cứ lúc nào, hoặc là một vị tuyệt thế cao nhân thâm sâu khó lường.

“Tốt… Rất .” Tiêu Tẫn hít sâu một : “Tô thị… quả nhiên chút thủ đoạn.”

Lý Quý phi vẫn còn đang gào : “Hoàng thượng! Ả hủy hoại ngự vật, còn đ.á.n.h trọng thương thần , mau g i ế t ả! G i ế t c h ế t yêu nữ !”

Tiêu Tẫn phắt , quát lớn về phía Lý Quý phi: “Câm miệng!”

Lý Quý phi quát đến ngơ ngác, nước mắt lưng tròng ngây đó.

Tiêu Tẫn đầu , gượng gạo nặn một nụ còn khó coi hơn cả : “Tô thị… thể yếu đuối, thì nên lao lực. Phong … Tiệp dư, ban cho ở Chung Tụy Cung, cố gắng… tĩnh dưỡng.”

Ta ném cái tay vịn vàng , “keng” một tiếng, nện xuống đất tạo thành một cái hố nữa.

“Tạ chủ long ân.”

Ta nhún hành lễ, động tác chuẩn mực bới chút lầm.

khi dậy, rõ ràng cảm nhận Tiêu Tẫn rụt nấp lưng thái giám.

Loading...