TUYỆT THẾ MÃNH PHI - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-02-07 01:47:46
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta khinh thường vỗ vỗ tay: “Chỉ thế thôi ?”

Dưới gầm giường truyền đến tiếng sột soạt.

Tiêu Tẫn thò đầu , đám sát thủ lăn lộn đầy đất, giữa như chiến thần giáng thế.

“Thần… Thần tiên tỷ tỷ!”

Hắn bò , màng hình tượng ôm lấy đùi : “Ái phi! Từ hôm nay trở , nàng chính là vệ sĩ , thịt của trẫm! Trẫm phong nàng Hoàng Quý phi! Kẻ nào phản đối trẫm tru di cửu tộc kẻ đó!”

Ta cúi đầu cái vật trang sức treo chân , thở dài.

“Hoàng thượng, lau nước mũi , bẩn váy .”

Sau khi trở thành Hoàng Quý phi, danh tiếng của coi như lan truyền ngoài.

Có điều phiên bản lưu truyền lệch lạc.

Dân gian đều , trong hoàng cung xuất hiện một yêu phi, hút tinh khí , còn thể đao thương bất nhập, mê hoặc Hoàng thượng đến thần hồn điên đảo.

lúc , Thân vương Mông Cổ phương Bắc dẫn theo sứ đoàn đến thăm.

Vị Thân vương là một gã hán t.ử thảo nguyên điển hình, to lớn như gấu, đến hếch mũi lên trời, nhạo Đại Lương quốc đều là đám chân yếu tay mềm, còn chỉ danh so tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung với chúng .

Tiêu Tẫn – cái tên hèn nhát đó, tự dám lên, sợ thua mất mặt, thế là…

“Ái phi …” Hắn xoa tay, vẻ mặt nịnh nọt : “Vì quốc uy của Đại Lương, nàng xem…”

Ta đang ăn nho, mí mắt cũng thèm nhấc: “Không rảnh.”

“Trẫm đưa rương minh châu Tây Vực tiến cống cho nàng!”

“Thành giao.”

Trường săn b.ắ.n Hoàng gia.

Thân vương Mông Cổ cưỡi một con ngựa cao to, tay cầm cung mạnh, vẻ mặt kiêu ngạo: “Sao hả? Đại Lương hết nam nhân ? Phái một mụ đàn bà lên đây?”

Sứ thần và võ tướng xung quanh đều ồ lên nhạo.

Ta mặc một bộ kỵ trang chế tác riêng (để tránh cơ bắp rách), chậm rì rì đến giữa sân.

Thái giám dắt tới một con ngự mã.

Con ngựa thần vũ, nhưng đặt tay lên lưng ngựa, còn dùng sức.

“Hí hí hí ——”

Chân ngựa mềm nhũn, trực tiếp quỳ rạp xuống. Miệng sùi bọt mép, co giật.

Nó cảm nhận áp lực đến từ sinh vật đầu chuỗi thức ăn.

“Ha ha ha! Xem ngay cả ngựa cũng Đại Lương !” Thân vương Mông Cổ đến ngả nghiêng.

Tiêu Tẫn đài gấp đến toát mồ hôi.

Ta thở dài, vỗ vỗ đầu con ngựa xui xẻo : “Đồ vô dụng.”

Sau đó, cái chằm chằm của , một động tác khiến tất cả đều nghi ngờ tỉnh ngủ.

Ta khom lưng, hai tay túm lấy bụng ngựa, khí trầm đan điền.

“Lên!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tuyet-the-manh-phi/chuong-5.html.]

Con chiến mã nặng cả ngàn cân , giống như nâng tạ tay, giơ lên quá đầu.

Ngựa ngơ ngác, cũng ngơ ngác.

Cả trường săn b.ắ.n tĩnh lặng như c.h.ế.t, ngay cả tiếng gió cũng ngừng thổi.

Nụ mặt Thân vương Mông Cổ cứng đờ, mồm há to nhét cả cái móng ngựa.

“Không thi cưỡi ngựa b.ắ.n cung ?” Ta vác ngựa, vẻ mặt thoải mái : “Ngựa của chạy nổi, vác nó chạy, hợp lý chứ?”

Không đợi phản ứng , hai chân phát lực.

“Uỳnh!”

Mặt đất nổ tung hai cái hố lớn.

Cả như một viên đạn rời nòng, vác ngựa lao .

Tốc độ nhanh đến mức tạo tàn ảnh.

“Vút v.út v.út!”

Trong lúc chạy tốc độ cao, một tay vác ngựa, tay cầm cung tên, ngay cả cũng thèm , thuận tay b.ắ.n ba mũi tên.

Ba mũi tên đều trúng hồng tâm, ngay cả bia ngắm cũng b.ắ.n nổ tung.

Đợi khi vượt qua vạch đích, thả con ngựa vẻ mặt chán đời xuống, Thân vương Mông Cổ vẫn còn ở vạch xuất phát kịp .

Ta phủi bụi tay, đầu nhướng mày với vị Vương gia sợ đến ngốc : “Vương gia, ngựa của ngài cho ăn no ? Sao chậm thế?”

Thân vương Mông Cổ “bịch” một tiếng ngã từ ngựa xuống.

Hắn quỳ rạp mặt đất, dập đầu vang dội với : “Thiên thần! Đây là hóa của Trường Sinh Thiên! Ta phục ! Đại Lương thần tướng thế , bộ tộc nguyện đời đời kiếp kiếp xưng thần!”

Trên khán đài, Tiêu Tẫn kích động đến mức ném cả ngọc tỷ , nhảy cẫng lên hét lớn: “Thưởng! Trọng thưởng! Ái phi uy vũ!”

Ta con ngựa vẫn đang sùi bọt mép , thầm nghĩ: Lần vẫn là tự chạy , con ngựa vướng víu quá.

Người sợ nổi danh heo sợ mập.

Trận chiến giúp thành danh, tuy chấn nhiếp ngoại địch, nhưng cũng chọc giận đám lão thần ngoan cố của tiền triều.

Trong mắt bọn họ, loại nữ nhân lực thể nâng vạc, coi rẻ hoàng quyền như , chính là điển hình của “yêu nghiệt họa quốc”.

Thế là, sự dẫn dắt của Thừa tướng, bá quan văn võ quỳ ngoài Ngọ Môn can gián.

“Yêu phi trừ, Đại Lương tất vong!”

“Xin Hoàng thượng ban c.h.ế.t cho Tô thị, để chấn chỉnh triều cương!”

Tiếng hô rung trời, ngay cả ở hậu cung cũng thấy.

Tiêu Tẫn gấp đến độ vòng quanh trong Ngự Thư Phòng, tuy g.i.ế.c (chủ yếu là tiếc cái vệ sĩ là đây), nhưng cũng gan cứng đối cứng với cả triều văn võ.

“Ái phi , chuyện cho ?” Hắn sầu não .

Ta đang thấy phiền đây.

Bởi vì con ve sầu cây hòe ngàn năm bên tường cung cứ kêu ngừng, ồn ào khiến ngủ trưa cũng yên.

“Ồn c.h.ế.t .”

Ta lầm bầm một câu, dậy, thẳng ngoài.

Tiêu Tẫn vội vàng theo phía : “Ái phi nàng ? Đừng xúc động mà!”

Loading...