TUYỆT THẾ MÃNH PHI - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-07 01:48:03
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta mặc kệ , một mạch đến bên tường cung. Cây hòe cổ thụ to đến mức ba ôm xuể, cành lá xum xuê, che rợp bầu trời.

Ta đến gốc cây, vỗ vỗ cây.

“Chính là mày.”

Ta hít sâu một , hai tay ôm c.h.ặ.t cây, eo và chân hợp nhất.

“Cho … Lên!”

Mặt đất bắt đầu rung chuyển kịch liệt.

Bá quan ngoài tường cung còn đang hô khẩu hiệu, đột nhiên cảm thấy chân rung lắc, còn tưởng là động đất.

Ngay đó, bọn họ thấy một màn khiến bọn họ cả đời khó quên.

Bên trong tường cung, cây hòe cổ thụ khổng lồ , từ từ bay lên!

Không kiểu gió thổi, mà là nhổ tận gốc! Mang theo bầu đất khổng lồ và bụi đất bay đầy trời, cả cái cây nhổ lên như nhổ một cây hành.

Ta cứ thế vác cây cổ thụ chọc trời , từng bước khỏi cửa cung.

Bá quan ngẩn .

Bài diễn văn dài dòng mà Thừa tướng chuẩn sẵn nghẹn trong cổ họng, tròng mắt suýt rớt ngoài.

Ta nện mạnh cái cây xuống đất.

“Rầm!”

Mặt đất run rẩy, bụi đất mù mịt, mấy quan ngôn luận quỳ phía trực tiếp chấn động nảy cả lên.

Ta một tay đỡ cây, tay chống nạnh, từ cao xuống đám đại thần sợ đến mặt như màu đất .

“Vừa nãy là ai đang ồn ào?” Ta ngoáy ngoáy lỗ tai: “Giọng lớn lắm mà, hô thêm một tiếng nữa xem nào?”

Toàn trường c.h.ế.t lặng.

Không ai dám lên tiếng. Ai dám giảng đạo lý với một con quái vật thể tay nhổ dương liễu… , tay nhổ cổ thụ ngàn năm chứ?

Chân Thừa tướng đang run cầm cập, nhưng dù lão cũng là Thừa tướng, ráng chống đỡ một chỉ : “Ngươi… Yêu nữ ngươi… dám…”

“Hửm?” Ta nhíu mày, bàn tay nắm cây dùng sức.

Lớp vỏ cây cứng rắn trong nháy mắt bóp nát, vụn gỗ bay tứ tung.

Thừa tướng trợn trắng mắt, ngất xỉu ngay tại chỗ.

Đám quan còn thấy kẻ cầm đầu đổ, còn dám nhảm, từng dập đầu như giã tỏi.

“Nương nương thần lực! Trời phù hộ Đại Lương!”

“Cây … nhổ lắm! Nhổ cho phong thủy thông thoáng!”

“Vi thần xin cáo lui! Xin cáo lui ngay!”

Nhìn đám đại thần tè quần bỏ chạy, lạnh một tiếng, vác cây về: “Coi như các ngươi chạy nhanh. Vừa Ngự Hoa Viên thiếu cái chổi quét sân, cái cây thấy hợp.”

Tiêu Tẫn ở cửa cung, bóng lưng , lặng lẽ lau mồ hôi lạnh trán, với thái giám bên cạnh: “Ghi , kẻ nào còn dám nhắc đến chuyện phế phi, trẫm sẽ bắt vác cây giúp Quý phi.”

Tiền triều yên ắng, hậu cung an .

cốt truyện của thế giới dường như nhất định kiếm chút việc cho .

Nhiếp chính vương vẫn luôn ẩn , cuối cùng nhịn tạo phản.

Lão già nhân lúc Tiêu Tẫn tế trời, dẫn theo năm vạn tinh binh bao vây Thiên Đàn chật như nêm cối.

“Tiêu Tẫn! Giao hoàng vị, giữ cho ngươi thây!”

Nhiếp chính vương mặc áo giáp, tay cầm trường kiếm, uy phong lẫm liệt.

Tiêu Tẫn sợ đến mức trốn gầm tế đài, ôm c.h.ặ.t ngọc tỷ trong lòng: “Ái phi! Ái phi nàng ở ?!”

Ta đang con sư t.ử đá bên cạnh ăn táo cúng, thấy tiếng gọi, bất lực nhảy xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tuyet-the-manh-phi/chuong-6.html.]

“Ở đây nè, đừng gào nữa.”

Nhiếp chính vương thấy , lạnh một tiếng: “Tô yêu nữ, giờ c.h.ế.t của ngươi đến ! Lên cho ! Loạn tiễn b.ắ.n c.h.ế.t!”

Một tiếng lệnh hạ, vạn mũi tên cùng b.ắ.n.

Mưa tên dày đặc như châu chấu bay tới.

Tiêu Tẫn tuyệt vọng nhắm mắt .

Ta thở dài, một bước đến mặt Tiêu Tẫn, xách lên như xách gà con.

“Hoàng thượng, mượn long thể của dùng một chút.”

Tiêu Tẫn: “???”

Còn đợi phản ứng , túm lấy đai lưng , tròn như chong ch.óng.

“Vù vù vù ——”

Cả Tiêu Tẫn xoay tròn tốc độ cao trung, biến thành một cái Bánh xe Phong Hỏa hình .

Những mũi tên b.ắ.n tới, chỉ cần chạm cái “khiên rồng” xoay tốc độ cao , lập tức đ.á.n.h bật .

“Đinh đinh đang đang!”

Sau một hồi loạn hưởng, mặt đất rơi đầy tên gãy.

Tiêu Tẫn chút tổn hại (ngoại trừ ch.óng mặt buồn nôn), thì ngay cả áo cũng rách.

Nhiếp chính vương đến ngây : “Cái… Cái cũng ?!”

Ta cho cơ hội thở dốc.

“Ngồi cho vững Hoàng thượng, chúng xông lên!”

Ta túm lấy Tiêu Tẫn, coi như cái chùy băng, lao thẳng doanh trại phản quân.

“Đi !”

Ta vung tay lên, cơ thể mặc long bào của Tiêu Tẫn gầm rú lao đập nát quân địch.

Đám binh lính nào dám c.h.é.m Hoàng đế? Từng tên sợ đến vứt mũ bỏ giáp, ôm đầu trốn chui trốn lủi.

Cho dù mấy tên gan to động thủ, cũng lực ly tâm khổng lồ trực tiếp đụng bay.

Ta giống như đang chơi game Tam Quốc Vô Song, trong tay múa may siêu v.ũ k.h.í mang tên “Hoàng đế”, g.i.ế.c giữa năm vạn đại quân thất tiến thất xuất.

Nơi qua, ngã ngựa đổ, tiếng kêu rên vang khắp nơi.

Tiêu Tẫn trung xoay nôn: “Ọe —— Ái phi… Chậm chút… Trẫm sắp nôn …”

“Nhịn xuống!” Ta quát lớn: “Đây là vì giang sơn xã tắc! Nôn là mất uy phong đấy!”

Nửa canh giờ .

Năm vạn đại quân tan tác tơi bời, quỳ xuống đầu hàng.

Nhiếp chính vương dùng một chiêu “Phi Long Tại Thiên” (ném Tiêu Tẫn qua đập trúng ) đập ngất xỉu mặt đất.

Chiến đấu kết thúc.

Ta đặt Tiêu Tẫn sùi bọt mép, hai mắt cuồng xuống đất, vỗ vỗ mặt : “Hoàng thượng? Tỉnh , thắng .”

Tiêu Tẫn run rẩy mở mắt, tù binh đầy đất, bụi bặm (và bãi nôn) dính đầy , òa một tiếng nức nở.

“Hu hu hu… Trẫm thắng trẫm binh khí nữa …”

Bình định phản loạn xong, tưởng rằng rốt cuộc thể an tâm dưỡng lão.

Ai ngờ, cái hệ thống giả c.h.ế.t lâu đột nhiên đội mồ sống dậy.

Hôm đó, đang ở Ngự Hoa Viên dạy các cung nữ hít đất, bầu trời đột nhiên biến thành màu đỏ như m.á.u.

Những dòng chữ cảnh báo khổng lồ xuất hiện giữa trung:

[ERROR! ERROR!]

Loading...