Này…
Mình về khu gia đình quân nhân ?
Mình về bằng cách nào?
Thím Từ cảm thấy đầu óc mơ màng, ngay cả việc khỏi đơn vị, về đến khu gia đình quân nhân bằng cách nào… đoạn đường nàng cũng , đều nhớ nổi.
Tiểu Bảo ôm chân bà nội, ngẩng đầu bà nội, “Ba ba nấu cơm xong , bà nội rửa tay là thể ăn cơm.”
Thím Từ thấy giọng non nớt của Tiểu Bảo, lập tức phản ứng , lúc là buổi trưa, đến giờ nấu cơm trưa !
Ai!
May mà thằng bé đang nghỉ phép, ở nhà nấu đồ ăn, nếu với bộ dạng của thế , ngay cả cơm trưa cũng quên về , con bé và Tiểu Bảo sẽ đói bụng mất!
Ai!
Thím Từ Tiểu Bảo tủm tỉm đáp lời, “Được.”
Đáp lời xong.
Thím Từ bước nhanh phòng bếp.
Trong phòng bếp, Tây Phong Liệt đang bận rộn.
Tây Phong Liệt thấy động tĩnh, đầu thấy nuôi bước liền lên tiếng chào, “Mẹ nuôi.”
Thím Từ đáp lời, “Ai.”
“Mẹ cứ nghĩ trò chuyện một lát là xong, ngờ chuyện lâu như .” Vừa , thím Từ đến bên cạnh Tây Phong Liệt, “Để cho, thằng bé, con ở bên con bé một lát.”
Nàng đưa tay , bộ nhận lấy cái sạn nấu ăn trong tay Tây Phong Liệt.
Tây Phong Liệt lên tiếng từ chối, “Mẹ nuôi, đều là trong nhà, nghỉ ngơi một lát , lát nữa là cơm ăn .”
“Hoặc là chơi với Tiểu Bảo một lát.”
Tiểu Bảo ở cửa phòng bếp thấy ba ba , lập tức lên tiếng phụ họa, “Bà nội, để ba ba bận .”
“Ba ba mệt .”
Tiểu Bảo trực tiếp phòng bếp, đến mặt thím Từ, vươn tay kéo tay thím Từ, “Bà nội .”
Thằng bé dùng sức kéo thím Từ ngoài.
Thím Từ thấy dáng vẻ của Tiểu Bảo cũng để Tiểu Bảo kéo ngoài, bóng dáng nhỏ bé của Tiểu Bảo…
Trong đầu thím Từ chỉ một ý niệm, đó chính là thằng bé uổng công yêu thương, thương bà.
Nghĩ .
Nàng về phía Tiểu Bảo, ánh mắt thêm một tia dịu dàng.
Thím Từ giọng ôn hòa lên tiếng, “Thằng bé ngốc, ai ba ba mệt?”
Tiểu Bảo dừng bước chân đầu bà nội.
Thím Từ nhân cơ hội , lập tức với Tiểu Bảo, “Ba ba và đều mệt ?”
Tiểu Bảo gật đầu mạnh, “Vâng , Tiểu Bảo .”
Thím Từ vươn tay sờ sờ khuôn mặt nhỏ của Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo mặt quỷ với thím Từ.
Thím Từ dáng vẻ của Tiểu Bảo, nhịn nở nụ .
Dọn dẹp bàn ăn.
Ăn cơm trưa.
Tống Kim Việt chỉ thể ăn trong phòng, thím Từ vốn dĩ nàng sẽ lo cho Tống Kim Việt.
Tây Phong Liệt sẽ .
Thím Từ suy nghĩ một chút, con bé và thằng bé dễ chuyện hơn, nếu thì nhiều thứ tiện, con bé lẽ cũng ngại ngùng như .
Cuối cùng cũng chính là Tây Phong Liệt phòng.
Ăn xong cơm trưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vac-bung-bau-theo-quan-co-khien-toan-vien-gia-chuc-kinh-diem/chuong-441.html.]
Tống Kim Việt giường sách, Tiểu Bảo chạy , “Mẹ ơi~”
Tống Kim Việt lập tức buông sách, tủm tỉm Tiểu Bảo, “Sao con?”
Nga
Tiểu Bảo chạy đến thành giường, vẫy vẫy tay với Tống Kim Việt, ý bảo Tống Kim Việt cúi xuống, cúi xuống để chuyện.
Tống Kim Việt thấy thế, lập tức cúi xuống, ghé sát Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo dán tai nàng, hạ giọng, “Bà nội hình như .”
“?” Tống Kim Việt trong lòng giật , lập tức hỏi, “Tiểu Bảo thấy ?”
Tiểu Bảo lắc lắc đầu, “Tiểu Bảo thấy.”
Nghi hoặc trong lòng Tống Kim Việt càng sâu.
Tiểu Bảo thấy, Tiểu Bảo bà nội ?
Tống Kim Việt định mở miệng hỏi nghi vấn trong lòng thì giọng Tiểu Bảo truyền đến, “Mắt bà nội đỏ hoe.”
Nghe lời , Tống Kim Việt dường như chút hiểu ý của Tiểu Bảo.
Nếu nàng đoán sai, ý của Tiểu Bảo khả năng là… Tiểu Bảo thấy bà nội .
thằng bé thấy mắt bà nội đỏ hoe nên suy đoán bà nội .
Mắt đỏ hoe… Lại còn là đến đơn vị bên , khi nào là lãnh đạo bên đơn vị những lời khó , khiến nuôi ấm ức ?
Nghĩ đến đây.
Để kiểm chứng suy đoán trong lòng , Tống Kim Việt lập tức hỏi, “Tiểu Bảo thấy mắt bà nội đỏ hoe là khi nào?”
“Bà nội về.” Tiểu Bảo lập tức trả lời, “Lúc bà về.”
Tống Kim Việt hỏi, “Về khi nào? Là khi ăn cơm ?”
Tiểu Bảo gật đầu lia lịa, “Vâng , là khi ăn cơm.”
Vậy chính là từ bên đơn vị về, hẳn là xảy chuyện gì đó ở trong đơn vị, xảy chuyện gì đó mới thể như .
Vậy thì chuyện với nuôi một chút xem là chuyện gì, nếu thật sự là ấm ức thì chuyện nàng với Tây Phong Liệt một tiếng.
Tống Kim Việt thu hồi suy nghĩ, tủm tỉm Tiểu Bảo, giọng ôn hòa, “Vậy Tiểu Bảo thể giúp một việc ?”
Nội dung giúp đỡ Tống Kim Việt còn thấy Tiểu Bảo , “Là gọi bà nội lên đây ?”
Tống Kim Việt: “!”
Tiểu Bảo quá lợi hại!
“ .” Tống Kim Việt híp mắt, nhịn vươn tay sờ sờ đầu Tiểu Bảo, “Tiểu Bảo thật thông minh!”
Tiểu Bảo ngẩng đầu lên, vui vẻ , “Con chính là con của và ba ba mà.”
Thằng bé Tống Kim Việt, “Mẹ ơi, ba ba giỏi lắm.”
Nói xong, Tiểu Bảo chuyển chủ đề, “Con gọi bà nội đây.”
Không đợi ruột trả lời, Tiểu Bảo cất bước liền chạy ngoài.
Tống Kim Việt chỉ thấy bóng dáng Tiểu Bảo, “Được.”
Tống Kim Việt đầy ý đáp lời.
Tiểu Bảo chạy ngoài lâu, thím Từ liền nhanh chân tới.
Lời của thím Từ mang theo một tia nôn nóng, “Con bé ?”
Bởi vì Tiểu Bảo với bà nội là, bên đó việc gấp tìm, bảo bà nội nhanh lên qua.
Thím Từ Tiểu Bảo , lập tức liền chạy tới.
Vào phòng.
Thím Từ thấy Tống Kim Việt vẻ mặt bình tĩnh, cảm giác như vẻ gì vội vàng…
Nàng cảm giác như chút Tiểu Bảo lừa?
Tống Kim Việt thấy phản ứng vẻ mặt của nuôi, nàng vươn tay vỗ vỗ thành giường, nuôi , “Mẹ nuôi, đây, , chỗ .”