“Mau xem thử !”
Xuân Hoa định chuyện thì thấy một đám mặt ào ào bỏ , thèm hỏi ý kiến cô .
Cô há miệng định gì đó…
Người hết .
Chẳng thèm liếc cô một cái.
Xuân Hoa ngơ ngác tại chỗ, chuyện …
Sao giống như trong tưởng tượng của cô ?
Cô mang tin tức đến, những nên đến hỏi cô ?
Chỉ cô mới đầu đuôi sự việc mà!
Mọi đồng loạt đổ về phía nhà thím Lưu.
Thím Lưu gói xong táo, đưa tay thím Từ.
Bà mặt đầy áy náy thím Từ: “Em gái, chuyện hôm nay…”
Thím Từ nắm lấy tay thím Lưu, ngắt lời bà: “Chị, Tiểu Bảo , đừng suy nghĩ lung tung nữa.”
“Con nhóc c.h.ế.t tiệt Xuân Hoa la lối om sòm như , chắc chắn lát nữa cả khu tập thể sẽ kéo đến, chị cũng nên chuẩn tâm lý .”
Vừa bà thấy tiếng la hét của Xuân Hoa.
Miệng con nhóc c.h.ế.t tiệt đó mà ồn ào lên, trong khu tập thể chắc chắn sẽ kéo đến, xem náo nhiệt mà, ai mà thích chứ?
Thím Lưu gật đầu: “ .”
Thím Từ vỗ vỗ tay thím Lưu: “Vậy chúng đây.”
Thím Lưu thím Từ, chút lưu luyến, đồng thời trong lòng càng hận thằng ba!
Nếu vì chuyện hôm nay, em gái và Tiểu Bảo chắc chắn sẽ ở đây ăn cơm mới .
Trải qua một phen kinh hãi như , em gái và Tiểu Bảo chắc chắn nhanh, cũng tiện lên tiếng giữ .
Tiểu Bảo thím Lưu: “Lưu bà bà, gặp ạ.”
“Được.” Thím Lưu căng da đầu, nặn một nụ khó coi: “Lần gặp .”
Bà tiễn Tiểu Bảo và ngoài, lưu luyến rời: “Tiểu Bảo, rảnh thì đến đây chơi với bà nhé.”
“Vâng ạ.” Tiểu Bảo đầu, thím Lưu : “Tiểu Bảo sẽ đến, bà yên tâm.”
Thím Từ ôm Tiểu Bảo ngoài. Một đồng chí bộ đội xách táo, một đồng chí bộ đội áp giải Hà Lão Tam theo .
Vừa ngoài gặp đám vội vã chạy đến xem náo nhiệt.
Mọi ban đầu tưởng con nhóc c.h.ế.t tiệt Xuân Hoa dối, lừa .
Đến nơi xem thử, quả thực chuyện như .
Mọi lập tức còn bình tĩnh.
Đặc biệt là những đây ưa nhà thím Lưu, lập tức gân cổ lên, giọng điệu âm dương quái khí: “Ối chà! Đây là thế?”
“Sao thế , Hà Lão Tam gì ?”
Có đầu hỏi đồng chí bộ đội: “Đồng chí bộ đội, gì ? Sao thế ?”
“Sao thành thế ?”
Câu hỏi đổi là ánh mắt lạnh lùng của đồng chí bộ đội.
Một ánh mắt lạnh lùng quét qua, cảm thấy gáy lạnh toát, ai dám lên tiếng chuyện.
Mọi dám gì, chỉ thể tại chỗ theo thím Từ và các đồng chí bộ đội rời .
Sau khi mấy rời .
Mọi hạ giọng bàn tán: “Chắc chuyện trộm cắp gì , thằng Hà Lão Tam từ nhỏ đến lớn chẳng thứ lành gì, tục ngữ , lúc nhỏ trộm kim, lớn lên trộm vàng, đáng thương cho bà Lưu già ngày nào cũng dọn dẹp cho thằng con út.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vac-bung-bau-theo-quan-co-khien-toan-vien-gia-chuc-kinh-diem/chuong-502.html.]
Không ai thêm một câu: “Có thua tiền ?”
Lời , ánh mắt đồng loạt đổ dồn : “Thua tiền?”
“Thua tiền gì?”
“Đánh bạc chứ gì.” Người đó cần suy nghĩ: “ bây giờ trong nhiều nhà máy, mấy ông đàn ông việc gì là tụ tập đ.á.n.h bài, lâu ngày thắng thua lớn, cả đêm thua mấy chục đến cả trăm đồng.”
Nghe cả đêm thua mấy chục đến cả trăm đồng, mặt đều hít một lạnh, sắc mặt trắng bệch: “Chuyện …”
Quá đáng sợ.
Có lên tiếng : “Trước đây thấy thằng Hà Lão Tam hỏi tiền bà Lưu già.”
“ đúng , còn nhớ , đây đến đây hỏi thăm Hà Lão Tam, nhớ …”
Có vì rõ ngọn ngành, rốt cuộc là chuyện gì, còn cố ý chạy đến mặt thím Từ, tủm tỉm bà: “Thím Từ…”
Thím Từ cũng lạnh mặt: “Đừng hỏi , .”
Người đó sững sờ, bước chân dừng .
Thím Từ cũng đầu mà thẳng: “ việc .”
Người đó: “Chuyện …”
Thím Từ ôm Tiểu Bảo khỏi khu tập thể, lưng thấy một chiếc xe quân sự dừng .
Thím Từ, Tiểu Bảo và hai vị đồng chí bộ đội đều đồng loạt về phía chiếc xe quân sự dừng.
Ngay đó, họ thấy một bóng quen thuộc từ xe bước xuống.
Là…
Hoắc Quân trưởng?
Hoắc Quân trưởng liếc mắt một cái thấy Tiểu Bảo, hai mắt sáng lên: “Tiểu Bảo.”
Ông thấy thím Từ đang ôm Tiểu Bảo, sững sờ một chút, ý thức điều gì đó, đáy mắt nhanh ch.óng xẹt qua một tia may mắn.
May mà đến kịp, thì lỡ mất.
Tiểu Bảo lên tiếng: “Chú Hoắc?”
Thím Từ cũng lên tiếng : “Chào thủ trưởng.”
Hoắc Quân trưởng thím Từ: “Chào đồng chí Từ.”
Hoắc Quân trưởng chào hỏi xong như nghĩ tới điều gì, đầu đỡ ông cụ và bà cụ xe xuống.
Thím Từ thấy ông cụ ngay lập tức, mơ hồ cảm thấy như gặp ai đó.
nhất thời nghĩ là ai.
Nga
Bà cụ và ông cụ, ánh mắt lập tức dừng Tiểu Bảo trong lòng thím Từ.
Đứa bé …
Giống lão Lục!
Vậy đứa bé chắc chắn là Tiểu Bảo!
Ánh mắt Hoắc Quân trưởng dừng mặt Tiểu Bảo, hỏi bé: “Tiểu Bảo, chú Hoắc thể ôm một cái ?”
Tiểu Bảo lắc đầu: “Tiểu Bảo .”
Hoắc Quân trưởng từ chối, sững sờ một chút, đó hỏi: “Tại ?”
Đồng chí bộ đội thấy tình hình sợ là chuyện một lúc, họ áp giải Hà Lão Tam ở đây cũng là cách.
Đồng chí bộ đội lên tiếng: “Thím, là chúng đưa đến đồn công an ?”
Đồng chí bộ đội lên tiếng, khiến ánh mắt của Hoắc Quân trưởng và mấy nữa dừng họ.
Nhìn thấy Hà Lão Tam đang đè, cùng với đôi mắt hoe đỏ của Tiểu Bảo .