Vác Bụng Bầu Theo Quân, Cô Khiến Toàn Viện Gia Chúc Kinh Diễm - Chương 51

Cập nhật lúc: 2026-02-01 00:10:32
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người phụ nữ tức điên lên: “Người mà kỳ cục !”

bĩu môi, ưỡn ẹo, xoay định bỏ .

Vừa , cô thấy bà lão đang ở cửa sân, chằm chằm, sắc mặt cô biến đổi.

Bà Từ bước thẳng tới chỗ phụ nữ: “Họ Tào , cái mụ đàn bà lắm mồm nhiều chuyện nhà cô, nếu cô dám dọa khách thuê của chạy mất, sẽ để yên cho cô !”

Tào Hoa Sen vội vàng né tránh, khi lách qua bà Từ, cô vội vàng chạy ngoài sân.

“Cút về thì cút ngay cho bà! Cả ngày cô việc gì đúng ? Chuyện nhà cô lo xong mà chạy đến đây lo chuyện của bà!”

Tào Hoa Sen chạy vội vàng : “Bà Từ, bà đừng kích động, , thấy cô gái nhỏ mới đến nên quan tâm hỏi một câu thôi, ý gì khác.”

Bà Từ: “Nếu cô còn dám ý gì khác, bà đây xé nát cái miệng của cô !”

Tào Hoa Sen dám gì nữa, cúi đầu chạy thật nhanh.

Sau khi một đoạn.

đầu , nhổ một bãi nước bọt về phía bà Từ: “Lão già c.h.ế.t cho ! Sao c.h.ế.t quách !”

Tào Hoa Sen c.h.ử.i rủa bỏ .

Bà Từ cánh cửa đang đóng, đó xoay rời .

Nga

Trong phòng, Tống Kim Việt bên ngoài còn động tĩnh gì, ngoài nên phòng ngủ.

Vừa bước , cô đột nhiên chú ý thấy bàn trong phòng ngủ một tờ báo.

cũng việc gì, cô bèn cầm lên xem.

Đang xem.

Một dòng chữ đập thẳng mắt cô.

Tống Kim Việt nhíu mày, trong mắt lóe lên một nụ , công việc là đến ?

Khóe môi Tống Kim Việt cong lên một nụ , ánh mắt cô di chuyển xuống , xem địa chỉ.

Nhìn thấy địa chỉ, nụ môi Tống Kim Việt cứng , địa chỉ ở thành phố.

kiếm khoản tiền , còn chạy lên thành phố, cũng từ huyện xe lên thành phố mất bao lâu, xa .

Đang nghĩ ngợi.

Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên: “Cốc cốc cốc!”

Tống Kim Việt: “?”

Ngay đó, giọng bà Từ từ bên ngoài truyền : “Đồng chí Tống, là đây.”

Tống Kim Việt đặt tờ báo trong tay xuống, bước mở cửa.

Bà Từ đang ngoài cửa.

Tống Kim Việt chào hỏi: “Thím Từ.”

Bà Từ hỏi: “Vừa con mụ họ Tào gì với cháu?”

Vốn dĩ bà về nhà, nhưng nghĩ nghĩ , trong lòng vẫn yên, sợ con mụ họ Tào những lời nên .

Cô gái nhỏ trong lòng thoải mái dám , bà nghĩ một lúc qua hỏi thử xem, nếu cô gái nhỏ thật sự thoải mái, thuê nữa thì thôi.

Tống Kim Việt : “Chỉ hỏi tên cháu thôi ạ.”

Bà Từ sững sờ, bà chút tin nổi, cái miệng của Tào Hoa Sen mà chỉ hỏi một cái tên, gì khác ?

Không tin, bà Từ hỏi: “Còn gì khác ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vac-bung-bau-theo-quan-co-khien-toan-vien-gia-chuc-kinh-diem/chuong-51.html.]

Tống Kim Việt : “Không gì ạ.”

Bà Từ chằm chằm Tống Kim Việt, thấy cô giống đang dối, cuối cùng bà chọn tin lời Tống Kim Việt.

Bà gật đầu: “Được.”

Bà Từ như đang suy nghĩ điều gì, về phía vài bước, như nhớ điều gì, đột nhiên phắt .

Tống Kim Việt: “Đồng chí Tống, thím cho cháu , con mụ Tào Hoa Sen thứ , nó gì cháu đừng , đừng tin, tránh xa nó một chút, đừng dây dưa với nó, dây dưa với con mụ thối tha đó kết cục .”

Tống Kim Việt : “Vâng ạ.”

Ánh mắt bà Từ trong phòng phía Tống Kim Việt, suy nghĩ bay xa, đáy mắt thoáng hiện một tia sầu muộn bi thương.

Tống Kim Việt bắt điểm , cộng thêm những lời úp mở của Tào Hoa Sen lúc .

Cô đoán quan trọng của thím Từ qua đời trong căn phòng .

Một lúc lâu .

Bà Từ bừng tỉnh, với Tống Kim Việt: “Đồ đạc trong phòng , thím đều đổi mới hết , cháu cứ yên tâm ở, thiếu cái gì, gặp chuyện gì cứ với thím.”

Tống Kim Việt gật đầu.

Bà Từ lên tiếng dặn dò: “Đặc biệt là, nếu kẻ nào ý đồ , nhất định cho thím .”

Tống Kim Việt còn kịp gì, đôi mắt bà Từ đ.á.n.h giá cô từ đầu đến chân một lượt, thêm một câu: “Cháu là một nữ đồng chí, n.g.ự.c to m.ô.n.g to, tướng mạo xinh , dễ để ý, cháu tự để ý một chút, cẩn thận một chút.”

Tống Kim Việt: “…”

Thật cô cảm thấy… câu câu “tướng mạo xinh ”, bà Từ thể cần .

“Vâng ạ.” Tống Kim Việt nghĩ trong lòng, miệng thì đáp lời cảm ơn: “Cảm ơn thím Từ.”

Bà Từ gật đầu, xoay rời .

Đi đến cổng sân, bà Từ dừng , Tống Kim Việt: “Căn nhà ngày nào thím cũng quét dọn, lau chùi, cháu cần dọn dẹp .”

Tống Kim Việt: “Vâng ạ.”

“Ừ.” Bà Từ đáp: “Được , cháu việc , thím đây.”

Tống Kim Việt tại chỗ, bà Từ rời , khi bà về nhà mới thu hồi tầm mắt, xoay về phòng, tiếp tục nghiên cứu tờ báo.

Khoảng nửa giờ , bên ngoài truyền đến tiếng gọi: “Chị dâu!”

Một tiếng gọi dứt, ngay đó vài tiếng gọi vang lên: “Chị dâu!”

“Chị dâu, chị nhà ? Chị dâu!!”

“Chị dâu, chúng mang đồ đến cho chị đây!”

Tống Kim Việt giọng , mỗi tiếng đều khác … Đây là mấy đến ?

Tống Kim Việt vội vàng dậy ngoài, mở cửa thì thấy bên ngoài bốn , đều là những gương mặt xa lạ, Tiểu Trần ở đó.

Bốn cầm đồ đạc khác , đeo túi lớn, xách nồi niêu xoong chảo…

Bốn thấy chị dâu bước , đồng thời sững sờ, tiếng gọi cũng nghẹn trong cổ họng, kêu : “Chị…”

Vài giây , bốn mới phản ứng , vô cùng kích động đồng thanh hô một tiếng: “Chào chị dâu!!”

Tiếng hô vang trời.

Tống Kim Việt vội vàng : “Chào các đồng chí, chào các đồng chí.”

Người đầu : “Chị dâu, chị xem mấy thứ để thế nào, để ở , chúng để cho chị.”

 

 

Loading...