Thính trưởng Chu vô cùng tin tưởng lời Tống Kim Việt , trong lòng khỏi chút lo lắng.
“Được.” Ông đồng ý ngay, với xưởng trưởng: “Bên sẽ gọi điện thoại liên hệ với quân khu bên , xem quân khu bên thế nào.”
Xưởng trưởng: “Vâng.”
Xưởng trưởng cúp điện thoại, đầu ngoài cửa sổ, thấy bên ngoài đang mưa, cau mày.
Ông dậy khỏi văn phòng, bên ngoài mưa nhỏ, cùng với bầu trời mây đen giăng đầy, nhịn thở dài một .
Nếu thật sự giống như đồng chí cục khí tượng phỏng đoán, thì Bình Thành khẳng định sẽ ngập lụt.
Khẳng định nhanh ch.óng di dời.
Xưởng đều ngập.
Vậy trong thành thì ?
Xưởng ngập, cái sẽ tổn thất bao nhiêu tiền.
Trong lòng xưởng trưởng như đè nặng bởi một tảng đá lớn.
Rất nhanh, bên Thính trưởng Chu hồi đáp, quân khu bên tiếp quản.
Muốn mang bộ những thứ liên quan đến việc chế tạo máy dập chính xác, máy rèn nguội , chuyển đến nơi khác.
Đương nhiên, các kỹ sư chế tạo liên quan đến việc cũng di chuyển cùng, dù thế nào cũng thể trì hoãn việc chế tạo.
Quân khu bên sẽ đến di chuyển buổi tối, yêu cầu xưởng trưởng bên công tác phong tỏa.
Dự án chế tạo tuy rằng ở trong xưởng.
Nga
là tách biệt.
Công nhân bình thường trong xưởng cũng Tống Kim Việt và bên đang chế tạo cái gì.
Mỗi một giai đoạn họ đều tách , việc thì việc, những thứ khác tuyệt đối hỏi nhiều, bàn tán, gì cả.
Điều khiến các công nhân khác trong xưởng tò mò về bên , nhưng họ nghĩ đến việc đồng chí quân đội canh gác, giấy thông hành liên quan thì thể .
Đêm đó, sắc trời tối sầm xuống.
Từng chiếc xe quân sự chạy trong xưởng.
Người trong xưởng thấy xe quân sự đến chút ngây , ngươi , ngươi.
Ngoài xe quân sự , còn nhiều đồng chí quân đội, mà đều là mang s.ú.n.g!
“Cái …” Mọi mắt choáng váng: “Xe quân sự tới?”
Có hỏi: “Là xảy chuyện gì ?”
Khi đang ngây ngốc , các đồng chí quân khu cùng với lãnh đạo trong xưởng đều kêu: “Về phân xưởng, về phân xưởng, đừng ở bên ngoài đợi.”
“Toàn bộ về phân xưởng.”
“Ai phân xưởng việc thì về ký túc xá!”
“Nhanh nhanh nhanh nhanh!”
Dưới tiếng quát lớn liên tiếp, xem náo nhiệt đều lượt tản , ai gì thì đó.
Ai về phân xưởng việc thì về phân xưởng việc.
Ai bận xong tan tầm về ký túc xá thì nhanh ch.óng về ký túc xá.
Trở ký túc xá.
Các lãnh đạo lượt cất tiếng hô: “Về ký túc xá đóng cửa , ngoài ngó xung quanh, ngó xung quanh tự gánh lấy hậu quả đấy!”
Các lãnh đạo chuyện với các dì ở ký túc xá, bảo các dì trông chừng, đừng cho ngoài.
Bên quân đội lái xe đến cửa phân xưởng.
Chiếc xe dừng , các đồng chí quân đội xe nhanh ch.óng xuống xe, nhanh ch.óng chuyển các linh kiện tách đóng gói và biện pháp chống mưa lên xe quân sự.
Khi các đồng chí quân khu đến, mưa nhỏ một chút.
Đang chuyển đồ, mưa lớn dần.
Ngoài mưa lớn , tiếng sấm cũng theo đó vang lên: “Oanh!”
“Rầm rầm!”
Vài tiếng sấm , mưa như trút nước.
Lãnh đạo quân đội cất tiếng giục: “Mau mau mau mau!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vac-bung-bau-theo-quan-co-khien-toan-vien-gia-chuc-kinh-diem/chuong-544-quan-doi-di-chuyen-thiet-bi-binh-thanh-ngap-lut.html.]
“Chuyển !”
“Chuyển ! Chuyển !”
Toàn bộ đồ vật chất lên xe quân sự, cuối cùng còn một chiếc xe quân sự, chở Tống Kim Việt và một nhóm .
Mọi cùng .
Mưa vẫn cứ rơi.
Đến chiều ngày hôm , thì .
Trong thành bắt đầu nước dâng.
Đồng chí phòng bảo vệ thấy tình hình , nhanh ch.óng thông báo cho xưởng trưởng: “Xưởng trưởng, bên ngoài nước dâng lên .”
“Đổ .” Xưởng trưởng lập tức : “Lấy bao cát, bao đất đổ, vây kín cửa xưởng .”
“Nhanh lên nhanh lên.”
Đến khu quân sự bên , Tống Kim Việt tin Bình Thành ngập lụt, khỏi lo lắng cho nuôi, Tiểu Bảo, Tây Phong Liệt.
Tống Kim Việt tìm lãnh đạo hỏi: “Bên Cố huyện mưa ạ?”
Lãnh đạo đáp: “Cố huyện mưa, chỉ Bình Thành đang mưa.”
Tống Kim Việt , trong lòng thở phào nhẹ nhõm: “Tốt quá.”
Tống Kim Việt lo lắng cho Tiểu Bảo và nuôi ở khu tập thể quân nhân.
Bên khu tập thể quân nhân cũng nghị luận về chuyện Bình Thành mưa to ngập lụt: “Nghe bên Bình Thành mưa to, ngập .”
Tiểu Bảo đang chơi tin Bình Thành ngập, lập tức mất hứng, dựng tai lên .
“Ngập?” Người trong khu tập thể quân nhân xôn xao nghị luận: “Ừm.”
“Nghiêm trọng ?”
“Khu quân đội chúng đều chạy đến nơi , đừng là cắt nước cắt điện, gì ăn.”
“Cái đó thì tương đối khó khăn.”
Có thở dài một : “Ai, bao nhiêu chịu khổ.”
“Còn .” Có : “Không ăn uống.”
“Ai…”
“Người trẻ tuổi còn thể chịu đựng , chứ già và trẻ con thì chịu nổi.”
Mọi trò chuyện, sắc mặt đều trở nên ngưng trọng.
Tiểu Bảo nhanh ch.óng chạy về: “Bà nội!”
“Bà nội!”
Thím Từ đang gói bánh bao ở nhà thím Quế thấy tiếng Tiểu Bảo, tưởng Tiểu Bảo xảy chuyện gì, nhanh ch.óng chạy : “Ôi!”
“Sao Tiểu Bảo?”
Tiểu Bảo vẻ mặt vội vàng : “Gọi điện thoại cho !”
“Gọi điện thoại cho !”
“Các bà nội trong khu tập thể Bình Thành mưa to, ngập .”
Trong lòng thím Từ đột nhiên giật : “Bình Thành ngập ?”
Tiểu Bảo gật đầu mạnh: “Vâng .”
Thím Từ cũng lập tức chút sốt ruột: “Để bà hỏi xem.”
Thím Từ với thím Quế trong phòng: “Chị, em lát nữa , em gọi điện thoại , chuyện điện thoại xong em sẽ về.”
“Được !” Thím Quế thấy động tĩnh bên ngoài, lập tức : “Chị mau gọi .”
Thím Từ dẫn Tiểu Bảo vô cùng lo lắng đến bên quân đội.
Kết quả thông báo là gọi .
Đồng chí quân đội với thím Từ: “Thím, bên đó cắt điện , điện thoại gọi .”
“ thím yên tâm, các đồng chí quân đội của chúng cháu qua đó , , thím yên tâm.”