Tống Kim Việt giành một bước: "Mẹ nuôi, thấy Tiểu Bảo khó chịu ?"
Từ thẩm lập tức lắc đầu: "Tất nhiên là ."
"Vậy là đúng ." Tống Kim Việt : "Đừng giục sinh nữa nuôi."
Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Từ thẩm: "Có Tiểu Bảo, , Tây Phong Liệt là đủ ."
"Được ." Từ thẩm ánh mắt kiên định của Tống Kim Việt, là giục cũng chẳng ích gì, đành từ bỏ: "Mẹ giục nữa, trẻ các con tự chủ ."
Tống Kim Việt ôm c.h.ặ.t cánh tay nuôi: "Mẹ nuôi thật ."
Từ thẩm oán trách Tống Kim Việt một cái: "Cái con bé ngốc , con gọi là nuôi, với con thì với ai?"
Tống Kim Việt gì, chỉ hì hì, đầu dựa vai Từ thẩm.
Từ thẩm sực nhớ điều gì, đang tựa lưng bỗng thẳng dậy: " nha đầu, chuyện Tiểu Bảo học, con và Tây Phong Liệt tính thế nào?"
Nga
Tống Kim Việt lắc đầu: "Chuyện chúng con vẫn bàn bạc."
Nàng ngửa đầu nuôi: " nuôi thấy thế nào ạ?"
Từ thẩm tràn đầy ý Tống Kim Việt: "Ta theo các con."
Tống Kim Việt mắt Từ thẩm, hỏi: "Nếu là tới Kinh Thị thì ?"
Ý trong mắt Từ thẩm giảm, ngược còn đậm hơn: "Thế thì càng , nhờ phúc của các con, cũng thể tới Kinh Thị cư trú."
Bà dừng một chút tiếp: "Tiểu Bảo là quan trọng nhất, con và tiểu t.ử cứ thương lượng với ."
Tống Kim Việt: "Vâng ạ."
Mẹ nuôi , nhưng Tống Kim Việt thể thật sự như thế. Mẹ nuôi chăm Tiểu Bảo vất vả , giờ để bà vì Tiểu Bảo mà rời xa quê hương đến Kinh Thị, nơi đất khách quê , e là .
Hiện tại tiếng phổ thông ít, cơ bản đều dùng phương ngôn, giao tiếp sẽ khó khăn nhất định. Nhà họ Hoắc bên cũng giọng địa phương một chút, nhưng nặng, giao tiếp bình thường thành vấn đề.
Nếu tới Kinh Thị cũng thể ở nhà họ Hoắc mãi, tìm nhà bên ngoài để ở. Nhà họ Hoắc tuy , nhưng trong mắt nuôi thì khác.
Tống Kim Việt đem chuyện với nuôi kể cho Tây Phong Liệt.
Tây Phong Liệt xong liền một câu: "Cứ để Tiểu Bảo chọn ."
Tống Kim Việt đang khổ sở rối rắm bỗng chốc thông suốt. Sao nàng quên mất nhân vật mấu chốt là Tiểu Bảo nhỉ? Mẹ nuôi để ý là Tiểu Bảo, nhà họ Hoắc bên để ý cũng là Tiểu Bảo.
Còn nàng và Tây Phong Liệt quanh năm suốt tháng bận rộn bên ngoài, chỉ ngày lễ ngày Tết mới thể về một chút, quan trọng bằng. Trong chuyện , quan trọng nhất chính là Tiểu Bảo. Tiểu Bảo mà lên tiếng thì chắc chắn ai ý kiến gì.
Giọng Tây Phong Liệt vang lên: "Ai cũng thương Tiểu Bảo, lời Tiểu Bảo còn tác dụng hơn hai chúng cộng ."
Tống Kim Việt Tây Phong Liệt: "Nghe ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vac-bung-bau-theo-quan-co-khien-toan-vien-gia-chuc-kinh-diem/chuong-570.html.]
Tiểu Bảo bước chân phòng cha ruột túm lấy. Sau một hồi cha hỏi han, Tiểu Bảo nhíu mày suy nghĩ một lát, cha mở lời: "Con ở cùng hai bà nội và ông nội, còn năm và sáu nữa."
Tống Kim Việt lên tiếng trêu chọc: "Con chơi với các bạn nhỏ trong khu tập thể nữa ?"
Tiểu Bảo bĩu môi: "Các bạn nhỏ trong khu tập thể đều học cả ."
Tây Phong Liệt nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Bảo: "Tiểu Bảo cũng học chứ."
Tiểu Bảo ngẩn .
Tây Phong Liệt hỏi: "Tiểu Bảo học ở ?"
Tiểu Bảo cần suy nghĩ: "Nơi nào gần thì con học ở đó."
Tống Kim Việt: "..."
Tây Phong Liệt: "..."
Hai liếc , đều thấy sự bất lực giống hệt trong mắt đối phương. Câu trả lời của Tiểu Bảo thì khác gì trả lời chứ?
Tiểu Bảo cả hai bên, nhưng nếu bắt buộc chọn một trong hai, thằng bé vẫn ở khu tập thể hơn. Lựa chọn cũng bình thường, nơi lớn lên từ nhỏ, chọn mới là lạ.
Tống Kim Việt và Tây Phong Liệt bàn bạc một hồi, đưa kết quả là: Cấp mẫu giáo thì Tiểu Bảo sẽ học ở khu tập thể, bên đó lớp mầm non. Trước khi tiểu học một năm, Tiểu Bảo và nuôi sẽ chuyển tới Kinh Thị.
Sau đó mỗi năm ăn Tết đều sẽ về Kinh Thị, bên đông náo nhiệt, hơn nữa cũng để nuôi dần thích nghi với cuộc sống nơi đây.
Sắp xếp như còn một điểm quan trọng nhất, đó chính là kỳ thi đại học sắp khôi phục. Hiện tại là năm 1977. Nếu nàng nhớ lầm, cuối năm nay kỳ thi đại học sẽ khôi phục.
Đợt đầu tiên tham gia thi đại học thư đề cử mới , đó mới mở rộng diện cho tất cả .
Về phần Tây Phong Liệt, chắc chắn sẽ đề cử lên trường quân đội để đào tạo chuyên sâu. Khi học trường quân đội, nhà họ Hoắc chắc chắn sẽ để về Kinh Thị. Đến lúc đó Tiểu Bảo và nuôi cùng qua đây là . Ít nhất khi nuôi gặp vấn đề gì, bà tìm sẽ là Tây Phong Liệt chứ nhà họ Hoắc.
Tống Kim Việt và Tây Phong Liệt đem kết quả cuối cùng hỏi ý kiến Tiểu Bảo, khi thằng bé đồng ý, họ mới lượt cho nuôi và cha họ Hoắc.
Tất nhiên, họ chỉ là khi Tiểu Bảo tiểu học sẽ về Kinh Thị, và mỗi năm đều về đây ăn Tết, còn những tính toán sâu xa bên trong thì .
Hoắc lão thái thái và lão gia t.ử trong lòng chút thất vọng, nhưng nghĩ đến việc Tiểu Bảo đồng ý, hai cũng tiện gì thêm, đành chấp thuận.
Ở nhà họ Hoắc đến mùng ba Tết. Nhóm Tống Kim Việt định Dung Thành một chuyến để thăm đại ca Tống Hùng Quan, đây là lời hẹn từ .
Đến ngày mùng ba, lão gia t.ử và lão thái thái lưu luyến rời mấy Tống Kim Việt, định gì đó nhưng thôi, cuối cùng chỉ thốt một câu: "Có rảnh thì thường xuyên về thăm nhà nhé."
Mấy Tống Kim Việt gật đầu: "Vâng ạ."
Đại ca và lái xe đưa đoàn Tống Kim Việt ga tàu. Trước lúc chia tay, đại ca dặn Tống Kim Việt khi nào tới nơi thì gọi điện thoại, chờ điện thoại để sắp xếp công việc năm mới.