Vác Bụng Bầu Theo Quân, Cô Khiến Toàn Viện Gia Chúc Kinh Diễm - Chương 601

Cập nhật lúc: 2026-02-01 00:51:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đôi mắt Tây Phong Cẩn lập tức sáng lên: “Thật ạ?”

Cô giáo Thái nhịn nữa vươn tay, xoa đầu Tây Phong Cẩn: “Ừm, con giỏi, ba con cũng giỏi.”

“Đương nhiên.”

“Tây Phong Cẩn con cũng giỏi.”

Tây Phong Cẩn tò mò: “Con giỏi ạ?”

Cô giáo Thái : “Cô giáo tin con, con sẽ giỏi.”

“Đi thôi.”

Tây Phong Cẩn gật đầu thật mạnh: “Vâng ạ.”

Chuông tan học vang.

Bọn trẻ xách cặp sách lao khỏi phòng học về nhà.

Tây Phong Cẩn đợi gần hết, mới chậm rãi dậy ngoài.

Vừa khỏi phòng học, thấy một bóng dáng quen thuộc.

Tây Phong Cẩn sửng sốt, cất bước vọt tới: “Anh Tần?”

“Sao đến đây?”

“Anh đến thăm em.” Tần Chính Đình khom lưng một tay ôm Tây Phong Cẩn lên: “Sao? Không đến đón em ?”

“Không ạ.” Tây Phong Cẩn lắc đầu: “Em chỉ là lâu gặp Tần, chút bất ngờ.”

Tần Chính Đình nhướng mày: “Chỉ là bất ngờ? Không vui ?”

“Có ạ.” Tây Phong Cẩn cần nghĩ ngợi: “Rất vui ạ.”

Tần Chính Đình chằm chằm Tây Phong Cẩn xem xem , chỉ thấy vẻ nghiêm túc khuôn mặt nhỏ nhắn , thấy sự vui vẻ: “Em vui ? Em mặt nặng mày nhẹ mà vui ?”

Tây Phong Cẩn: “……”

Đột nhiên chuyện với Tần nữa.

Cậu đầu .

Tần Chính Đình hỏi: “Sao ? Có nhớ ba ?”

“Không ạ.” Tây Phong Cẩn lắc đầu, nghĩ tới điều gì, : “Bà nội ạ?”

Tần Chính Đình : “Bà nội em việc về khu đại viện cũ, là mái nhà thủng một lỗ, bây giờ mưa dột, đó bà nội em về tìm sửa mái nhà .”

Tây Phong Cẩn: “Vậy bà nội tối nay về ạ?”

Tần Chính Đình : “Không về , cho nên tối nay em cùng đến đơn vị quân đội bên ở.”

Tây Phong Cẩn trầm mặc một chút, gật đầu: “Vâng ạ.”

Buổi tối.

Một lớn một nhỏ giường.

Giọng non nớt vang lên: “Anh Tần.”

Tần Chính Đình nhắm mắt: “Ừm?”

Tây Phong Cẩn hỏi: “Anh ba em khi nào về ạ?”

“Chắc là nhanh thôi.”

“Nhanh ạ?” Tây Phong Cẩn hỏi: “Nhanh là bao lâu? Là khi nào ạ?”

Tần Chính Đình : “Biết một ngày nào đó em tan học, ba em liền ở cửa tủm tỉm em đó?”

“Ừm……” Tây Phong Cẩn : “Có khi nào con về đến Kinh Thị mà vẫn thấy ạ?”

Tần Chính Đình: “……”

Hắn

Hắn cũng liên lạc với hai .

Hắn thể lừa trẻ con…

Tần Chính Đình lựa chọn trả lời.

“Anh Tần.” Không nhận đáp , Tiểu Bảo hỏi: “Anh ngủ ạ?”

“Anh Tần……” Tiểu Bảo đổi chủ đề:

“Anh sẽ cùng chúng con về Kinh Thị ạ?”

Tần Chính Đình cần nghĩ ngợi: “Không về .”

Tiểu Bảo hỏi: “Tại ạ?”

Tần Chính Đình: “Sẽ giục giã tìm vợ.”

“Anh Tần tìm vợ ạ?”

Tần Chính Đình: “Đương nhiên.”

“Vậy Tần tại tìm vợ ạ?”

Nga

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vac-bung-bau-theo-quan-co-khien-toan-vien-gia-chuc-kinh-diem/chuong-601.html.]

Tần Chính Đình: “……”

Không chịu nổi!

Hắn dậy, Tiểu Bảo: “Thằng nhóc bình thường lời nào ? Tối nay nhiều lời vô ích ?”

Tiểu Bảo : “Bởi vì Tần.”

“Anh chúng là bạn , chuyện gì đều thể với , đều thể hỏi .”

“Anh những lời đó đây nhớ ạ?”

Tần Chính Đình nghẹn lời.

Tiểu Bảo Tần Chính Đình: “Con nữa, Tần ngủ , con suy nghĩ thêm một lát.”

Tần Chính Đình ngây , trẻ con nghĩ gì ?

Tần Chính Đình: “Nghĩ gì?”

Không đáp ?

Tần Chính Đình: “?”

“Nghĩ gì?”

“Nghĩ gì!”

Không nhận đáp , Tần Chính Đình cau mày: “Em!”

“Thằng nhóc hé răng nữa?”

Trong phòng im ắng.

Tần Chính Đình cảm giác bên cạnh co thành một cục nhỏ.

Nhận thấy điều , nhanh ch.óng bật đèn.

Ánh đèn sáng trưng.

Tiểu Bảo nhanh ch.óng vùi trong chăn.

Tần Chính Đình khó khăn lắm mới kéo chăn , thấy Tiểu Bảo mặt đầy nước mắt, lập tức sốt ruột: “Ai da! Tổ tông của !”

“Tổ tông con , con , chuyện gì con cứ .”

Không động tĩnh, tiếng động.

Thân hình nhỏ bé run nhè nhẹ…

Tần Chính Đình xoay , ôm đứa bé lòng, nhẹ giọng dỗ dành.

Nói bao nhiêu lời … Tiểu Bảo vẫn như nhắm mắt , chỉ thấy nước mắt chảy dài theo khóe mắt.

Tần Chính Đình: “……”

Làm đây?

Không cách nào!

Thật là tổ tông mà!

Trước đây phát hiện tổ tông khó chiều đến ?

Đầu óc Tần Chính Đình hỗn loạn, một ý niệm đột nhiên lóe lên.

Hắn tâm thần động, lập tức : “Ngày mai gọi điện thoại, gọi điện thoại cho đại ca của em, xem đại ca em bên đó liên hệ với ba em , liên hệ hỏi hai họ khi nào về ?”

Lần động tĩnh.

Người trong lòng gật đầu.

Nhìn thấy phản ứng, Tần Chính Đình trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, phản ứng thì nghĩa thằng nhóc sẽ dễ chuyện hơn .

phản ứng, tổng cộng vẫn hơn là phản ứng.

Cứ thế .

Tần Chính Đình cũng ngủ , dáng vẻ Tiểu Bảo, chắc chốc lát cũng ngủ , ở đây buồn bã miên man suy nghĩ, còn bằng đưa ngoài cõng dạo và trò chuyện, dỗ một chút, chuyện chuyện liền ngủ .

Tần Chính Đình hạ quyết tâm, lập tức hỏi: “Hay là cõng em ngoài dạo một chút nhé?”

Tiểu Bảo lên tiếng, chỉ là lập tức mở bừng mắt, bộ liền dậy lấy quần áo bên cạnh mặc .

Tần Chính Đình: “……”

Đây là ý ngoài.

Trong mắt hiện lên vẻ bất đắc dĩ sâu sắc, giật lấy quần áo trong tay Tiểu Bảo, lời nào liền mặc Tiểu Bảo: “Tổ tông, em thật là tổ tông của .”

Mặc quần áo xong cho Tiểu Bảo, bản cũng mặc xong quần áo và giày.

Hắn ở mép giường, hiệu Tiểu Bảo bò lên lưng .

Tiểu Bảo bò lên lưng Tần Chính Đình, hai tay vòng qua ôm lấy cổ Tần Chính Đình.

Tần Chính Đình hai tay đặt lưng, ôm Tiểu Bảo, cõng Tiểu Bảo ngoài.

 

 

Loading...