Về Phía Nam - Nơi Chúng Ta Không Kịp Đến Cùng Nhau - CHƯƠNG 5: CHỈ CHẬM MỘT BƯỚC

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:02:00
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùa đông năm đến sớm.

Ở miền núi, gió lạnh quất qua từng khe đá, len da thịt như lưỡi d.a.o mỏng. Liên ho triền miên, mỗi cơn ho đều khiến n.g.ự.c cô đau nhói. trong đầu cô chỉ một suy nghĩ duy nhất: về.

Tin Khải bệnh nặng—dù mơ hồ— đủ để kéo cô dậy khỏi sự chịu đựng cam phận. Cô nếu chậm thêm một ngày, thể cả đời sẽ còn cơ hội nữa.

Cơ hội đến một đêm trăng mờ.

Nhà chồng việc giỗ lớn, đông, rượu uống nhiều. Liên sai bếp nhóm lửa từ sớm. Khi mải mê, cô lặng lẽ tháo sợi dây buộc cửa kho—thứ cô quan sát suốt nhiều tháng— chui qua khe hở nhỏ phía nhà.

Không mang theo gì. Không dám mang.

Chỉ một ý niệm thúc đẩy từng bước chân: Khải đang đợi .

Liên chạy trong đêm, chạy đến khi phổi như nổ tung. Cô ngã xuống mấy , đầu gối trầy xước, m.á.u hòa bùn đất. dậy, tiếp tục chạy. Lần , còn sợ bắt . Cô sợ hơn một điều khác: kịp.

Ở An Lạc, Khải còn khỏi giường.

Cơn bệnh quật xuống nhanh hơn tất cả những gì nghĩ. Ho m.á.u trở thành chuyện thường. Mỗi thở, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng như sắp vỡ. điều khiến sợ nhất là ánh mắt —bình thản đến lạ, như sớm chấp nhận kết cục.

Mẹ bên giường, đầu tiên trong đời thấy sợ. Bà nắm tay con trai, tay lạnh ngắt.

— Con cố ăn chút cháo .

Khải lắc đầu.

— Mẹ… nếu con qua khỏi…

— Đừng gở! bà cắt ngang, giọng run.

Khải mỉm khẽ.

— Con chỉ tiếc một chuyện.

— Chuyện gì?

Khải nhắm mắt , như để giữ lấy chút sức cuối cùng.

— Con kịp phương Nam.

Bà sững . Lần đầu tiên, bà hiểu: đứa con trai từng thuộc về cái làng, cái nhà, tiền mà bà tự hào. Nó chỉ thuộc về một giấc mơ nhỏ—mà chính bà bóp nát.

Liên suốt hai ngày hai đêm.

Cô xin nhờ xe, xin ăn, xin nước. Người cô như kẻ ăn mày. Có thương thì cho miếng cơm, xua tay đuổi . Liên dừng. Cô chỉ hỏi một câu duy nhất:

— Cho hỏi… làng An Lạc còn xa ?

Khi thấy con đường đất quen thuộc hiện phía , Liên bật . Chân cô run đến mức suýt khuỵu xuống. Cô chạy, nhưng sức cạn. Cô bước , từng bước nặng nề như dẫm lên đá.

Làng vẫn —nghèo, cũ, lặng lẽ. với Liên, thứ như xa lạ.

Cô chạy thẳng đến Trần gia.

Cổng đóng.

Trước cổng treo vải trắng.

Liên c.h.ế.t lặng. Tim cô như bóp nghẹt. Một hàng xóm thấy cô, nhận vài giây, liền tái mặt.

— Con… con Liên đó hả?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ve-phia-nam-noi-chung-ta-khong-kip-den-cung-nhau/chuong-5-chi-cham-mot-buoc.html.]

— Anh Khải ? giọng Liên khàn đặc.

Người cúi đầu.

— Nó… hấp hối .

Hai chữ “hấp hối” như xé nát khí.

Liên nhớ vượt qua cổng bằng cách nào. Cô chỉ lao trong, quỳ sụp bên giường Khải.

Khải đó—gầy đến mức Liên nhận . Gương mặt tái nhợt, môi nhợt nhạt, thở yếu ớt. Liên nắm lấy tay , tay cô run bần bật.

— Khải… em về

Không phản ứng.

— Em về thật … cô nấc, em nữa…

Khải khẽ cử động. Mi mắt run lên. Phải lâu , mới mở mắt.

Ánh mắt —khi thấy Liên—sáng lên trong khoảnh khắc, nhanh ch.óng phủ một lớp mệt mỏi vô hạn.

— Liên…? giọng nhỏ đến mức gần như tan khí.

— Em đây… Liên gật đầu liên tục, nước mắt rơi xuống tay . Em xin … em về trễ…

Khải cô thật lâu, như ghi khắc hình ảnh nơi sâu nhất.

— Không… trễ… thì thầm. Chỉ là… mệt quá

Liên lắc đầu dữ dội.

— Không… sống… còn phương Nam mà…

Khải mỉm . Nụ hiền, buồn.

— Phương Nam… để em giúp

Bàn tay siết nhẹ tay cô— nhẹ— buông .

Một thở dài thoát khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c .

Rồi im lặng.

Liên gào lên.

Tiếng xé ruột vang khắp căn nhà. Cô ôm c.h.ặ.t thể lạnh dần của Khải, lay gọi ngừng. đáp nữa. Thế giới của cô sụp đổ trong khoảnh khắc còn gì để níu.

Khải mất khi đến ba mươi tuổi.

Người c.h.ế.t vì bệnh. Liên —và cha cũng c.h.ế.t vì bẻ gãy cả một đời.

Đêm đó, Liên bên mộ Khải đến sáng.

Trăng mờ. Gió lạnh. Cô áp mặt nấm đất còn mới, giọng khàn đặc:

— Em về ơi…

Không ai trả lời.

Con sông cạn vẫn đó, chảy, đưa tiễn.

Chỉ một lời hứa c.h.ế.t theo nó.

Loading...