Năm , cô rời phương Bắc khi tròn hai mươi ba tuổi.
Không lễ tiễn, hành lý nhiều, chỉ một túi vải bạc màu đựng mấy bộ quần áo cũ và một cuốn sổ nhàu nát vì nước mắt. Trên chuyến tàu Nam tiến chật chội, cô sát cửa sổ, những cánh đồng lùi dần về phía , giống như cả quãng đời cũ đang ai đó lặng lẽ xóa .
Người bảo phương Nam nắng nhiều, đất rộng, dễ sống. với cô, phương Nam chỉ một ý nghĩa duy nhất: nơi từng cùng cô đến sống.
Ngày còn sống, hai bên bờ sông cạn, chân trần vắt xuống dòng nước lờ đờ trôi. Anh chỉ về phía xa, nơi mặt trời đỏ rực đang chìm dần, giọng khẽ:
— Sau , Nam . Ở đó ấm, lạnh như ngoài . Anh gì cũng , miễn là em.
Cô khi chỉ , tưởng đó là lời hứa của tuổi trẻ. Nào ngờ, đó là ước nguyện cuối cùng của , còn cô thì mang nó theo suốt cả đời.
Cô sống trong một căn phòng trọ nhỏ ở ven thành phố, mái tôn nóng đến mức trưa thể chạm tay. Mỗi sáng, cô chợ sớm phụ bán hàng, chiều tối nhận thêm việc khâu vá thuê. Cả ngày quanh quẩn trong mùi mồ hôi, mùi nắng và mùi vải cũ.
Người hỏi cô quê ở , chồng .
Cô chỉ , đáp qua loa:
— ở xa lắm. Không gia đình.
Cô dối. Gia đình bán cô từ lâu .
Những đêm đầu, cô thường mơ thấy . Trong mơ, vẫn còn trẻ, vẫn khoác chiếc áo cũ bạc màu, ở đầu ngõ gọi tên cô. Cô chạy tới, nhưng mỗi gần chạm thì giấc mơ vỡ tan, để một trống lạnh buốt giữa n.g.ự.c.
Có những đêm cô tỉnh dậy, tay vẫn nắm c.h.ặ.t tấm chăn, miệng thì thào gọi tên như một thói quen ăn sâu m.á.u.
Ở phương Nam, thiếu đàn ông để ý đến cô. Cô xinh rực rỡ, nhưng nét trầm lặng và ánh mắt buồn khiến khác dễ mềm lòng. Có ngỏ lời, chân thành cưới.
Cô đều từ chối.
Không vì cần một chỗ dựa, mà vì trong lòng cô chôn một , chôn quá sâu, ai thể thế.
Có , một đàn ông trung niên cô thật lâu :
— Cô sống như , mệt ?
Cô im lặng lâu mới đáp:
— mệt . quen .
Cô rằng, từ ngày mất, tim cô giống như c.h.ế.t theo. Cô chỉ sống tiếp, chứ còn sống cho nữa.
Năm cô ba mươi tuổi, tóc bắt đầu vài sợi bạc. Năm ba mươi lăm, đôi tay chai sần vì kim chỉ. Năm bốn mươi, gọi cô là “chị”, “cô”, “bà”.
Cô con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ve-phia-nam-noi-chung-ta-khong-kip-den-cung-nhau/chuong-7-phuong-nam-khong-co-anh.html.]
Có thương hại, tò mò, dè bỉu. Cô đều quan tâm. Mỗi buổi tối, khi đóng cửa phòng trọ, cô bàn gỗ nhỏ, lấy cuốn sổ cũ .
Trong đó là những dòng chữ nguệch ngoạc của , những lời hẹn kịp thực hiện, những câu yêu thương dám to.
Cô , như thể chỉ cần còn nhớ chữ của , thì vẫn rời xa cô hẳn.
Khi bước sang tuổi bốn mươi, cơ thể cô yếu nhanh. Những cơn ho kéo dài, những đêm khó thở khiến cô thể ngủ trọn giấc. Bác sĩ cô lao lực quá lâu, sống một , ai chăm sóc.
Cô chỉ gật đầu.
Cô quen với việc tự chịu đựng từ lâu .
Những ngày cuối, cô còn chợ nữa. Cô chiếc giường nhỏ, ánh nắng phương Nam chiếu qua khe cửa. Nắng ấm, giống những gì từng .
Có lúc mê man, cô như tiếng gọi . Không trách móc, oán giận, chỉ gọi khẽ, dịu dàng.
Đêm khi qua đời, cô tỉnh táo lạ thường. Cô dậy, mở cuốn sổ cũ, những dòng cuối cùng:
“Em đến phương Nam .
Nắng ở đây ấm thật, nhưng nên vẫn lạnh.
Em sống trọn lời hứa của , chỉ tiếc là cùng .
Nếu kiếp , xin đừng để em sinh một gia đình nghèo đến mức giữ nổi con gái.
Xin cho em gặp sớm hơn, và đừng để ai chia cắt chúng nữa.”
Viết xong, cô gấp sổ , đặt lên n.g.ự.c. Ánh mắt cô hướng về phía cửa sổ, nơi bầu trời phương Nam yên tĩnh lạ thường.
Cô mỉm .
Sáng hôm , chủ trọ phát hiện cô qua đời trong giấc ngủ. Không , ai đến nhận xác. Cô chôn cất giản dị ở một nghĩa trang nhỏ ngoại ô.
Trong túi áo cô, tìm thấy cuốn sổ cũ. Không ai hiểu hết nỗi đau trong đó, chỉ đó là một câu chuyện tình dang dở.
Ở phương Nam, một phụ nữ sống cả đời chỉ để giữ một lời hẹn.
Ở phương Bắc, một đàn ông c.h.ế.t khi tuổi đời còn trẻ, mang theo mối tình kịp trọn vẹn.
Hai , cuối cùng vẫn cùng đến phương Nam.
Chỉ nỗi nhớ là trọn cả một đời.
Hết chính truyện ạ, (mấy nay Chúc Anh bùn tình cảm nên k truyện, nay cùng thường thức 1 bộ truyện buồn nha, yêu )