Chương 18.
Sau khi Chu Hoài Cẩn đảm nhiệm chức vụ bác sĩ chăm sóc sức khỏe cho thủ trưởng, mỗi ngày đều tất bật trong quân khu, nhưng gặp Tống Vân Tịch.
Thời gian trôi qua, dần nhận rằng dường như Tống Vân Tịch đang cố tình né tránh .
Khi Chu Hoài Cẩn ý thức điều , trong lòng hiểu mà thở phào nhẹ nhõm.
Người từng yêu sâu đậm như thế, thể dễ dàng buông bỏ?
“Đồng chí Chu, mau lên! Thủ trưởng đột nhiên ngất xỉu !”
Tiếng gọi gấp gáp kéo Chu Hoài Cẩn đang chợp mắt giật tỉnh dậy.
Anh lập tức bật dậy, sải vài bước lao thẳng phòng của thủ trưởng.
Thủ trưởng giường, thở yếu ớt. Chỉ liếc mắt một cái, Chu Hoài Cẩn nhận ngay đây là triệu chứng chứng hung tý.
Anh nhanh ch.óng châm một mũi kim để định tình trạng, theo phản xạ vươn tay lấy hộp t.h.u.ố.c, lúc mới sực nhớ hộp t.h.u.ố.c vẫn còn để trong phòng nghỉ của .
lúc , một chiếc bình sứ đặt tay .
“Có cái ? Em nhớ đây từng dùng.”
Tống Vân Tịch thở hổn hển , tay xách theo hộp t.h.u.ố.c.
Chu Hoài Cẩn gì, liên tiếp đút cho thủ trưởng uống ba viên t.h.u.ố.c. Đến khi thấy sắc mặt thủ trưởng dần hồng hào trở , mới yên tâm, bắt đầu kê đơn để bốc t.h.u.ố.c.
Khi thủ trưởng vượt qua cơn nguy kịch, là bảy ngày .
Trong suốt thời gian , Chu Hoài Cẩn luôn túc trực bên giường bệnh, đến lúc mới thể tạm nghỉ ngơi.
“Hoài Cẩn, cảm ơn .”
Tống Vân Tịch bỗng nghiêm túc lên tiếng.
Mấy ngày nay, cô tận mắt chứng kiến Chu Hoài Cẩn từng chút một kéo thủ trưởng trở về từ ranh giới sinh t.ử. Còn những chuyên gia Tây y mời tới, thứ họ đưa chỉ là đề nghị phẫu thuật, mà tỷ lệ thành công thậm chí còn đến một nửa.
Tống Vân Tịch dám tưởng tượng, nếu Chu Hoài Cẩn, bản cô sẽ rơi cảnh bi đát đến mức nào. Dù đ.á.n.h đổi bằng cả mạng sống, cũng khó lòng bù đắp sai lầm .
Chu Hoài Cẩn trầm mặc một lúc, chậm rãi :
“Thủ trưởng là hùng của đất nước, đó là trách nhiệm của .”
Nói xong, mở cửa xe, bước xuống trở về nhà.
“Hoài Cẩn!”
Tống Vân Tịch vội vàng đuổi theo, áo cạnh cửa xe quệt , trông phần chật vật. Cô chạy đến mặt , lấy từ trong n.g.ự.c một chiếc bánh bao táo đỏ còn đang bốc nóng.
“Mấy hôm nay em thấy ăn ít, nên…”
Cô tiếp, chỉ dùng đôi mắt long lanh đầy mong đợi , đưa chiếc bánh tới miệng .
Chu Hoài Cẩn sững .
Bánh bao táo đỏ là món bánh truyền thống, trong nhà chỉ đến Tết mới .
Thuở nhỏ, và Tống Vân Tịch thường cùng chia một chiếc bánh bao táo đỏ. Lần nào cô cũng nhân lúc để ý, lén nhét quả táo đỏ duy nhất bánh miệng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vi-hon-the-doan-truong-tim-den-ep-cuoi-thu-truong-cuoi-lanh-ba-lan-di-dang-ky-ket-hon-co-deu-vang-mat-con-cau-ta-thi-da-di-tham-quyen-roi/16.html.]
Vị đó… thật ngọt.
Giờ phút , như ma xui quỷ khiến, Chu Hoài Cẩn cúi đầu c.ắ.n một miếng. Vẫn là vị ngọt quen thuộc trong ký ức.
Thấy gì, Tống Vân Tịch chút căng thẳng, cũng c.ắ.n một miếng, chậm rãi nếm thử.
“ là hương vị mà… là khẩu vị thích nhất. Em học với đầu bếp lâu mới …”
Chu Hoài Cẩn cắt ngang lời cô :
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
“Cảm ơn cô, nhưng còn thích ăn bánh bao táo đỏ nữa.”
Chiếc bánh rơi xuống đất, lăn mấy vòng, lớp vỏ trắng muốt dính đầy bụi bẩn.
Tống Vân Tịch ngơ ngác , gượng ép nặn một nụ méo mó.
“Nếu thích… thôi… thích ăn gì, em , em thể món khác cho .”
Giọng cô khàn đặc, mang theo chút run rẩy.
“Tống Vân Tịch, cô vẫn luôn bận, còn thì quá vội. nợ cô một lời giải thích. Thật giữa chúng …”
“Chu Hoài Cẩn, em !”
Tống Vân Tịch đột ngột cắt lời .
Hốc mắt cô đỏ lên, cố nén ý mà :
“Thủ trưởng vì sức khỏe nên kết thúc hành trình sớm, trở về dưỡng bệnh. Nhiệm vụ của em cũng thành , về quân khu. Em… thể thư cho ?”
Chu Hoài Cẩn trả lời trực tiếp, chỉ thản nhiên một câu:
“Thượng lộ bình an.”
Chưa kịp để Tống Vân Tịch phản ứng, xoay đẩy cửa bước nhà.
Qua khe cửa sổ hé mở, Chu Hoài Cẩn thấy Tống Vân Tịch ngẩn cửa lâu.
Cô ôm lấy n.g.ự.c, tấm lưng vốn thẳng tắp dần dần cong xuống, đau đến mức thể thẳng .
Đột nhiên, cô nhặt chiếc bánh bao táo đỏ bẩn lên, liều mạng nhét miệng, từng miếng từng miếng, cuối cùng chịu nổi mà nôn hết .
Giọng khàn khàn của cô theo khe cửa vọng :
“Quả thật… còn ngon như nữa. Anh thích… cũng là chuyện bình thường thôi.”
Trong nhà, Chu Hoài Cẩn tựa lưng cửa, cơ thể trượt xuống đất, yên như lâu, lâu.
Chương 19.
Không lâu khi Tống Vân Tịch rời , Tô Uyển Tình cũng đưa William trở về Mỹ.
Cuộc sống của Chu Hoài Cẩn dần về quỹ đạo bình lặng.
Cho đến nửa năm , bất ngờ mơ thấy con đường làng thời niên thiếu.
Anh đạp xe chở Tống Vân Tịch lao vun v.út xuống triền đất, tiếng tim đập dữ dội đến mức gần như át cả tiếng gió bên tai.
Tỉnh giấc, Chu Hoài Cẩn khoác áo dậy, tìm một điếu t.h.u.ố.c của chú nhỏ châm lên.
Anh tựa đầu giường, lặng lẽ ánh lửa nơi đầu điếu t.h.u.ố.c lập lòe trong bóng tối, cho đến khi nó cháy hết.
Khi chú nhỏ nhắc đến chuyện cuối năm về quê tế tổ, đầu tiên Chu Hoài Cẩn lập tức từ chối.
Chỉ tiếc là quyết định quá muộn, họ chỉ nhờ mua vé tàu đúng ngày giao thừa. Khi về đến nhà thì trời là tối ba mươi.