Khi cô tin mấy lời thề thốt, chỉ thuận miệng đồng ý. Còn xong, Chu Hoài Cẩn lao tới bịt miệng .
Lúc đó cô còn đùa với :
“Em là quân nhân, mấy thứ em tin .”
“ tin.”
Đến tận bây giờ, Tống Vân Tịch vẫn nhớ rõ biểu cảm khi của Chu Hoài Cẩn.
Vành mắt đỏ hoe, trong ánh chỉ mỗi cô .
Anh từng chữ một:
“Chỉ cần là chuyện liên quan đến em, đều chọn tin.”
bây giờ, Chu Hoài Cẩn còn tin nữa.
Anh liếc sắc mặt trắng bệch chẳng khác gì ga giường của Tống Vân Tịch, trong lòng gợn lên chút sóng nào, chỉ bình thản :
“Trước cô vẫn luôn hỏi , điều kiện của là gì. Đây chính là điều kiện đó.”
Nói xong, Chu Hoài Cẩn sải bước rời .
Sau đó mấy ngày liền, gặp Tống Vân Tịch nữa. Điều khiến nỗi lo cô sẽ dây dưa dứt trong lòng cuối cùng cũng lắng xuống.
Cho đến khi chú nhỏ với rằng mua xong vé tàu về Thâm Quyến ngày hôm , Chu Hoài Cẩn mới cảm thấy gì đó .
Trước sự truy hỏi của , chú nhỏ bất đắc dĩ lấy từ trong tủ một tờ báo.
Nhìn những nếp gấp và mép giấy sờn cũ, thể thấy chú nó chỉ một .
Chu Hoài Cẩn cau mày mở , ngay lập tức đập mắt là mấy dòng tiêu đề cực kỳ ch.ói mắt.
Trang nhất: “Vì Đông y liên tiếp xảy vấn đề?”
Bài báo :
“Qua điều tra của phóng viên, vị bác sĩ Chu từng ca ngợi là ‘ánh sáng của Đông y’ tiếp tục xảy t.a.i n.ạ.n y khoa. Một bệnh nhân họ Đàm khi điều trị xuất hiện tình trạng hai chân vô lực, chỉ thể dựa xe lăn để sinh hoạt. Điều khiến dư luận khỏi đặt câu hỏi: Đông y liệu thật sự mang tính khoa học …”
Ngay đó là một bài khác: “Y giả nhân tâm?”
Bài mô tả chi tiết mâu thuẫn giữa Chu Hoài Cẩn và Đàm Tương Giang, đồng thời đặc biệt nhấn mạnh phận nhân liệt sĩ của Đàm Tương Giang, cố ý dẫn dắt độc giả nghi ngờ Chu Hoài Cẩn mang tâm lý trả thù cá nhân.
“Hoài Cẩn, đừng mấy lời bịa đặt !”
Chú nhỏ giật phắt tờ báo, xé nát, tức giận :
“Chúng về Thâm Quyến, ở đây nữa. Hoài Cẩn, cháu ?”
Chương 25.
Một cơn phẫn nộ dữ dội bỗng bùng lên trong lòng Chu Hoài Cẩn, gần như thiêu rụi bộ lý trí của . Anh lao thẳng khỏi nhà, quyết tâm tìm Đàm Tương Giang hỏi cho nhẽ.
Anh thể chịu đựng việc danh tiếng của bản tổn hại, nhưng tuyệt đối thể chấp nhận việc Đông y một nữa hiểu lầm và bôi nhọ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vi-hon-the-doan-truong-tim-den-ep-cuoi-thu-truong-cuoi-lanh-ba-lan-di-dang-ky-ket-hon-co-deu-vang-mat-con-cau-ta-thi-da-di-tham-quyen-roi/21.html.]
Cho đến khi cơn gió bấc lạnh buốt tạt thẳng mặt, đầu óc mới dần tỉnh táo .
Thế nhưng còn kịp về, đám phóng viên chực chờ cửa nhà như cá mập ngửi thấy mùi m.á.u, lập tức ùa lên bao vây, dí thẳng micro mặt Chu Hoài Cẩn.
“Bác sĩ Chu, chuyện của Đàm Tương Giang rốt cuộc là t.a.i n.ạ.n y khoa, là cố tình trả thù?”
Chu Hoài Cẩn lạnh lùng liếc phóng viên đặt câu hỏi. Đối phương vô thức lùi nửa bước. Lúc mới cầm lấy micro, trầm giọng :
“Hồ sơ bệnh án của Đàm Tương Giang vẫn còn đầy đủ trong bệnh viện. Trước khi điều trị, từ l.ồ.ng n.g.ự.c trở xuống thể cử động. Hiện tại chỉ còn vấn đề ở hai chân, như mà cũng gọi là t.a.i n.ạ.n y khoa ? Phiền kỹ bệnh án hãy đến phỏng vấn , nếu quyền nghi ngờ năng lực chuyên môn của .”
Hiện trường lập tức bật lên một tràng ồ.
Người phóng viên mất mặt, thẹn quá hóa giận, lớn tiếng hỏi tiếp:
“Anh thể chữa khỏi cho nước ngoài, nhưng cứu nhà liệt sĩ, chẳng lẽ cần một lời giải thích ?”
Một giọng nữ lạnh lẽo bỗng chen ngang.
“Nếu chỉ cần nhắc đến hai chữ liệt sĩ là bác sĩ thể chữa khỏi bệnh, thì quá !”
Tống Vân Tịch hiếm hoi khoác lên bộ quân phục chỉnh tề. Hai vạch ba vai cô lấp lánh ánh nắng.
“Tống đoàn trưởng đến .”
Sau khoảnh khắc yên lặng ngắn ngủi, các phóng viên nhận cô , đồng loạt lên tiếng chào hỏi.
Tống Vân Tịch khẽ gật đầu đáp lễ, đó cầm lấy micro, nghiêm nghị :
“ là đoàn trưởng đoàn 99561. Chị gái của Đàm Tương Giang, Đàm Khê Nhiễm, là chiến sĩ của đơn vị chúng . Chính là đích nhờ bác sĩ Chu điều trị cho Đàm Tương Giang. lấy danh dự quân nhân bảo đảm, bác sĩ Chu dốc hết lực. Mong đừng nhẹ tin những tin đồn thất thiệt.”
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Lời dứt, ai còn dám thêm điều gì.
Chỉ phóng viên lúc đầu vẫn chịu bỏ cuộc, đảo mắt hỏi:
“Ý của cô là Đàm Tương Giang đang dối ? Theo lời , giữa cô và dường như mối quan hệ vượt quá mức bạn bè thông thường.”
Tin đồn tình ái xuất hiện, đám đông lập tức sôi sục.
Tống Vân Tịch liếc xung quanh, chậm rãi nhưng dứt khoát :
“ sai tự công luận. Còn giữa và Đàm Tương Giang, hề tồn tại bất kỳ mối quan hệ nào.”
Giọng của cô lạnh lẽo, kiên định, khiến ai dám truy hỏi thêm nữa.
Sau đó, Tống Vân Tịch nắm lấy tay Chu Hoài Cẩn, kéo khỏi vòng vây của đám đông.
Đến nơi vắng , cô mới hạ giọng :
“Anh yên tâm, em sẽ nghĩ cách giúp lấy danh dự.”
Chỉ mấy ngày gặp, Tống Vân Tịch gầy trông thấy, ngay cả chiếc áo khoác quân đội cũng phần rộng thùng thình.
Đây là thứ hai kể từ khi cô đến bệnh viện mà gặp Chu Hoài Cẩn. Cô tham lam gương mặt , nhưng chẳng thể thốt một lời nào.