Chương 8.
Một tràng tiếng gõ cửa dồn dập bất ngờ vang lên, cắt ngang lời của Chu Hoài Cẩn.
Tống Vân Tịch vội dừng việc trong tay, đầu sang. Chỉ thấy bà Tiền mồ hôi nhễ nhại ngoài cửa, thở hổn hển :
“Hoài Cẩn, xảy chuyện , phòng khám niêm phong.”
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Chu Hoài Cẩn chỉ cảm thấy đầu óc ong lên, tim như ngừng đập trong khoảnh khắc. Anh chẳng kịp thêm lời nào, lập tức lao thẳng về phía phòng khám.
Khi chạy tới nơi, mắt là một cảnh hỗn loạn. Những thảo d.ư.ợ.c cẩn thận hái về, phơi khô từng mẻ, đều vứt la liệt ngoài cửa, đất bừa bộn chịu nổi. Những y thư gia truyền cũng xé nát thành nhiều mảnh, rải rác khắp nơi.
Bên trong, nhân viên chấp pháp vẫn đang kiểm kê và tạm giữ những thứ còn sót .
Chu Hoài Cẩn như phát điên lao tới, nhưng lập tức cưỡng ép ngăn .
Anh liều mạng giãy giụa, cuối cùng cũng chỉ thể trơ mắt tâm huyết cả đời của ông nội và bố niêm phong. Trước mắt tối sầm, chỉ còn một màu đỏ ch.ói.
Ngay lúc đó, một tờ thông báo tạm giữ đưa tới mặt . Nhân viên chấp pháp nghiêm giọng :
“Đồng chí Chu, tố cáo gây sự cố y tế trong quá trình hành nghề, vì cấp chỉ thị chúng tạm thời phong tỏa phòng khám, chờ kết quả điều tra.”
Chu Hoài Cẩn tức giận giật lấy tờ giấy xé toạc:
“Các dựa mà điều tra rõ niêm phong phòng khám? Như quá vô lý!”
Anh định xé luôn cả niêm phong, nhưng phía giữ c.h.ặ.t lấy vai. Tống Vân Tịch cau mày quát:
“Chu Hoài Cẩn! Anh đừng loạn nữa! Như là cản trở chấp pháp!”
Chu Hoài Cẩn sững tại chỗ, hình lảo đảo một cái. Anh chằm chằm môi Tống Vân Tịch lâu, nhưng chẳng rõ cô gì.
Sau khi tiễn nhân viên chấp pháp , Tống Vân Tịch thấy sắc mặt Chu Hoài Cẩn tái nhợt, trong mắt thoáng hiện một tia thương hại. Cô thở dài :
“Đừng nghĩ nhiều nữa, dù Tết cũng theo quân, phòng khám sớm muộn gì cũng đóng cửa thôi.”
Giọng Chu Hoài Cẩn run run:
“Vân Tịch… thật sự là cô tố cáo ? Vì ?”
Tống Vân Tịch im lặng một lúc đáp:
“Y thuật của đủ, hại Tương Giang , thể để hại thêm những dân khác nữa.”
Tim Chu Hoài Cẩn như thứ gì đó đ.â.m mạnh một nhát. Anh gượng , :
“Cô đưa Đàm Tương Giang theo quân đội , sẽ nữa.”
Tống Vân Tịch chút kinh ngạc, cau mày bất mãn . Một lúc , cô thở dài, lấy khăn tay lau vết bẩn mặt , kéo tay về nhà.
“Hoài Cẩn, em em quá đáng, nhất thời chấp nhận cũng là chuyện bình thường. Em xin , nhưng em hối hận.”
Vừa , cô :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vi-hon-the-doan-truong-tim-den-ep-cuoi-thu-truong-cuoi-lanh-ba-lan-di-dang-ky-ket-hon-co-deu-vang-mat-con-cau-ta-thi-da-di-tham-quyen-roi/8.html.]
“Vết thương của Tương Giang đến giờ vẫn khỏi, điều đó chứng tỏ Đông y còn theo kịp thời đại nữa , Tây y mới là khoa học.
Anh yên tâm, em bàn bạc với bác sĩ ở bệnh viện quân đội . Sau Tết nếu theo quân đội, thể trợ lý bên đó , đăng ký thi trường y…”
Chu Hoài Cẩn những lời , chỉ cảm thấy càng lúc càng lạnh, như thể ném xuống dòng sông băng giá ngoài cửa, từng lỗ chân lông đều đau đến run rẩy. Bàn tay ấm áp của Tống Vân Tịch cũng chẳng thể mang cho dù chỉ một chút ấm.
Trong trạng thái mơ hồ, Tống Vân Tịch kéo về nhà, bên tai vang lên tiếng cô bận rộn trong bếp.
Một góc ghế sofa lún xuống, Đàm Tương Giang bên cạnh , đưa cho một tấm vé tàu, ý vị sâu xa :
“Anh Chu, thứ quan trọng như giữ cho kỹ.”
Chu Hoài Cẩn liếc , nhận lấy vé tàu nhưng gì.
Bị phớt lờ, Đàm Tương Giang tức giận thôi, buông lời:
“Nếu thì mau , đừng tiếp tục phiền Vân Tịch nữa.”
Cậu đắc ý xắn ống quần lên, cho Chu Hoài Cẩn xem vết thương còn lành, :
“Chỉ cần mở miệng, Vân Tịch chẳng cần nghĩ gọi điện cho lãnh đạo huyện . Bên còn tin tưởng y thuật của , chính Vân Tịch kiên quyết nên phòng khám mới niêm phong. Tâm huyết mấy đời nhà , còn bằng một vết thương nhỏ của .”
Chu Hoài Cẩn liếc vết thương , trắng bệch xen lẫn sắc xanh tím, rõ ràng là dấu hiệu nọc rắn ngấm sâu xương tủy. lúc chẳng còn tâm trí để bận tâm nữa.
Anh thản nhiên :
“ Thâm Quyến nữa. Sau Tết, sẽ theo quân.”
Chương 9
Đàm Tương Giang thoáng sững , ngay đó tức đến đỏ bừng cả mặt.
“Vân Tịch thể nào đưa theo quân đội .”
Chu Hoài Cẩn khẽ mỉm :
“Vậy thì cứ thử xem .”
Đàm Tương Giang tức đến mức nên lời. Còn kịp hồn, Tống Vân Tịch bưng bánh chẻo luộc xong ngoài.
Từng đĩa bánh chẻo bày ngay ngắn bàn, Tống Vân Tịch đặc biệt múc cho Chu Hoài Cẩn một bát.
Chu Hoài Cẩn liếc Đàm Tương Giang hỏi:
“Vân Tịch, chuyện đó cô cho theo quân… vẫn còn tính chứ?”
Ánh mắt Tống Vân Tịch lập tức sáng lên, định vui vẻ đáp “tất nhiên ”, nhưng những lời đó cô nuốt ngược trong.
“Cạch” một tiếng, Đàm Tương Giang đặt mạnh đũa xuống bàn, vành mắt đỏ hoe, chẳng một lời liền bỏ .
Tống Vân Tịch sang với Chu Hoài Cẩn, như để trấn an :
“Tương Giang còn nhỏ, trẻ con một chút, để em chuyện với nó là . Anh chịu theo em nhập ngũ, em thật sự vui.”
Chu Hoài Cẩn đáp.
Anh cúi đầu nhai bánh chẻo. Đây là đầu tiên Tống Vân Tịch chọn vì Đàm Tương Giang, nhưng trong lòng chẳng hề vui như từng tưởng.