Trong phòng, giọng Tống Vân Tịch vang lên, chút hài lòng:
“Chuyện Hoài Cẩn theo quân quyết định từ lâu , là bạn đời mà chị chọn…”
Bạn đời ?
Trong lòng Chu Hoài Cẩn trăm mối ngổn ngang, chỉ điều bánh chẻo trong miệng thì chẳng còn cảm nhận mùi vị gì nữa.
Thực , lúc theo Tống Vân Tịch nhập ngũ, Chu Hoài Cẩn chỉ đang lừa cả hai họ.
khi Tống Vân Tịch thật sự mời , liệu d.a.o động , chỉ chính mới .
Khi Tống Vân Tịch và Đàm Tương Giang , Chu Hoài Cẩn ăn xong bánh chẻo.
“Vân Tịch, chuyện theo quân…”
“Hoài Cẩn, là để Tương Giang theo quân ?”
Hai đồng thời lên tiếng.
Chu Hoài Cẩn lập tức im lặng. Lúc mới nhận sự áy náy trong mắt Tống Vân Tịch, và ánh khiêu khích che giấu của Đàm Tương Giang.
Tống Vân Tịch dám , vội vàng :
“Tương Giang đến xem nơi Khê Nhiễm từng chiến đấu, em thật sự nỡ từ chối. Hay cứ để cùng em , em về sẽ báo cáo, đón … Hoài Cẩn!”
Chu Hoài Cẩn đột nhiên nôn mửa.
Mùi tanh của thịt dê từ dày trào ngược lên, lao nhà vệ sinh, nôn sạch những chiếc bánh chẻo ăn.
Tống Vân Tịch hoảng sợ, luống cuống vỗ lưng , gấp đến mức nước mắt sắp rơi xuống.
“Anh .”
Chu Hoài Cẩn lau miệng, thẳng dậy, bình tĩnh :
“Để Đàm Tương Giang theo cô nhập ngũ , ý kiến.”
Rõ ràng đây là kết quả Tống Vân Tịch mong , nhưng trong lòng cô như tảng đá đè nặng, khó chịu đến mức nên lời, chỉ thể tự an ủi : “Mình hứa với Khê Nhiễm sẽ chăm sóc Tương Giang thật , sai.”
Việc Đàm Tương Giang theo quân phá vỡ kế hoạch của Tống Vân Tịch.
Vừa qua Tết lâu, cô nhờ cần vụ mua vé tàu về đơn vị.
Cô áy náy xin Chu Hoài Cẩn, hôn lễ tạm hoãn, đợi vài tháng nữa cô trở về sẽ tổ chức.
Chu Hoài Cẩn gì.
Tống Vân Tịch hề rằng, họ sẽ bao giờ còn một lễ cưới nào nữa.
Ngày mùng mười, Chu Hoài Cẩn và Tống Vân Tịch cùng đến ga tàu.
Chuyến tàu của cũng cùng ngày với họ, nhưng Tống Vân Tịch nhận .
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Sau khi ga, Đàm Tương Giang nhận lấy hành lý trong tay Chu Hoài Cẩn, miệng thì cảm ơn Chu, nhưng trong mắt tràn đầy đắc ý và khiêu khích.
Chỉ vì lúc khỏi nhà, Tống Vân Tịch cứng rắn nhét hành lý của Đàm Tương Giang cho Chu Hoài Cẩn:
“Chân Tương Giang vẫn khỏi.”
Ý tứ là Chu Hoài Cẩn nợ Đàm Tương Giang một ân tình.
Suốt dọc đường, Chu Hoài Cẩn im lặng xách hành lý. Vết thương ở tay vẫn lành hẳn, đau đến mức gần như tê dại.
Khi Đàm Tương Giang nhận hành lý, các ngón tay Chu Hoài Cẩn vô thức co , tay lỏng , hành lý rơi xuống đất.
“Chu Hoài Cẩn! Nhặt lên!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vi-hon-the-doan-truong-tim-den-ep-cuoi-thu-truong-cuoi-lanh-ba-lan-di-dang-ky-ket-hon-co-deu-vang-mat-con-cau-ta-thi-da-di-tham-quyen-roi/9.html.]
Tống Vân Tịch lớn tiếng quát. Cô cho rằng cố ý, nhưng hề thấy môi tái trắng vì đau.
Chu Hoài Cẩn lặng lẽ xổm xuống, thử mấy vẫn thể nhấc hành lý lên.
Tống Vân Tịch thở dài, cúi xuống nhặt hành lý, bất mãn :
“Chuyện em đổi ý là của em, nhưng cần trút giận lên Tương Giang. Qua một thời gian nữa, em nhất định sẽ đón .”
Nói xong, cô xách hành lý của và của Đàm Tương Giang, bước trong ga.
Đàm Tương Giang mấy bước , nhét một thứ gì đó túi Chu Hoài Cẩn, thấp giọng :
“Nếu còn chút tự trọng, thì đừng nữa.”
Chu Hoài Cẩn bình thản theo bóng lưng hai họ khuất dần trong đám đông, trong lòng mà chẳng gợn lên chút sóng nào.
Không lâu , Lưu Mân Sơn chen từ trong đám , đưa hành lý cho .
Anh cũng thấy cảnh , thần sắc phần phức tạp, vỗ vai Chu Hoài Cẩn:
“Anh em, đến Thâm Quyến nhớ thư cho .”
Chu Hoài Cẩn mỉm đáp lời.
Anh xách hành lý, hòa dòng đang tiến ga.
Trong nhà ga, qua kẻ tấp nập, kẻ xuôi Nam ngược Bắc.
Tống Vân Tịch tàu, liếc ngoài cửa sổ, thoáng thấy như đối diện chuyến tàu Chu Hoài Cẩn đang , kỹ thì :
“Chắc Hoài Cẩn về nhà nhỉ.”
Anh và Tống Vân Tịch, một về Bắc, một xuôi về Nam, chỉ mong từ đây về còn bất cứ liên quan nào nữa.
Chu Hoài Cẩn ngờ rằng, , gặp Tống Vân Tịch ở Thâm Quyến.
Chương 10
“Hoài Cẩn, bên !”
Chú nhỏ bước nhanh tới, vỗ mạnh lên vai Chu Hoài Cẩn, nhiệt tình :
“Chàng trai, mấy năm gặp, cháu lớn thế ! Nghe chú , tới đây là đúng lắm.”
“Sau cải cách mở cửa, nơi đổi từng ngày. Trên đường nước ngoài, ở đây còn hơn hẳn cái làng nhỏ hẻo lánh của cháu.”
Chu Hoài Cẩn theo chú nhỏ về phía , hai bên đường cửa hàng san sát, tiếng còi ô tô vang lên ngớt.
Bất giác, nhớ tới dáng vẻ Tống Vân Tịch ngày mỗi công tác Thượng Hải trở về, sinh động kể cho cảnh phồn hoa nơi đó.
“Vân Tịch, Thượng Hải thật sự như em ?”
“Tất nhiên . Lần em công tác, sẽ đưa Hoài Cẩn cùng .”
Nghe , Chu Hoài Cẩn vui mừng khôn xiết, thậm chí còn thu dọn sẵn hành lý Thượng Hải.
Tống Vân Tịch áy náy :
“Hoài Cẩn, công tác tiện mang theo nhà. Đợi lúc em nghỉ phép, chúng nhé.”
“Những thứ mua, em thể mua giúp.”
Chu Hoài Cẩn cố giấu sự thất vọng, an ủi cô:
“Không cần mua gì , công việc của em quan trọng hơn, cũng .”
Tống Vân Tịch vẫn kiên quyết bắt liệt kê những thứ mua.
Bất đắc dĩ, Chu Hoài Cẩn đành :
“Vậy một cuốn tạp chí y học, loại từ nước ngoài truyền sang. Anh định thử vận may ở Thượng Hải.”
Tống Vân Tịch trịnh trọng gật đầu:
“Được, em nhất định mua cho .”