Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 671: Thử dò xét
Cập nhật lúc: 2026-03-10 19:21:41
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quan Hoài Viễn cũng thấy cạn lời. Ban đầu định sắp xếp hai chiếc xe ngựa, nhưng Vương gia nhà gạt .
Hắn còn lạ gì, loại cơ hội chen chúc chung một xe ngựa với Vương phi thế , Vương gia mà bỏ lỡ cho !
tính ngàn tính vạn cũng tính nước Vương phi tự bỏ , căn bản chẳng thèm đoái hoài gì đến Vương gia.
Thấy Vương gia lúc trách tội , mừng còn kịp, vội vàng cong m.ô.n.g chạy lề đường xem ai tiện đường thì xin nhờ một đoạn.
Ai ngờ xe ngựa còn thấy tăm , bọn họ một tiểu thái giám trong cung chạy đuổi theo chặn .
"Vương gia! Vương gia! Hoàng thượng gọi ngài đến điện Cần Chính!"
Mục Thiệu Lăng nhíu mày, tim bỗng dưng thót lên một cái.
Mặc dù cảm thấy khả năng cao, nhưng lỡ như thì ? Lỡ như Phụ hoàng đột nhiên nổi hứng hôn quân, đem vị Công chúa Ba Tư gả cho ...
"Phụ hoàng gọi Bổn vương về gì ?" Mục Thiệu Lăng hạ giọng thăm dò.
Tiểu thái giám cũng chỉ là kẻ chạy việc vặt, mấy chuyện đại sự ? Cậu lắc đầu quầy quậy: "Nô tài cũng rõ ạ."
Mục Thiệu Lăng thấy chẳng moi thông tin gì, đành thở dài thườn thượt: "Thôi , Bổn vương đành với ngươi một chuyến !"
Mục Tông Nguyên đưa mắt , cũng đành lũn cũn theo chân hoàng cung.
Trong điện Cần Chính, Hoàng thượng đợi sẵn. Mục Thiệu Lăng bước liền quỳ gối hành lễ: "Nhi thần thỉnh an Phụ hoàng, Phụ hoàng vạn phúc kim an."
Cảnh Hiếu Đế xua tay: "Bình ."
Mục Thiệu Lăng thẳng , bấy giờ mới mở miệng hỏi: "Phụ hoàng gọi nhi thần , bề hệ trọng gì dặn dò?"
Cảnh Hiếu Đế khẽ gật đầu: "Quả thực là một chuyện vô cùng hệ trọng."
Thấy Mục Thiệu Lăng bày dáng vẻ rửa tai cung kính lắng , Ngài mới đủng đỉnh tiếp: "Ban nãy vị Công chúa Ba Tư b.ắ.n tiếng , nàng gả cho con, chuyện con tính ?"
Mục Thiệu Lăng , thầm nghĩ quả nhiên là chuyện , nét mặt cũng trở nên nghiêm nghị hơn hẳn.
"Phụ hoàng, nhi thần Vương phi mà! Sao thể cưới thêm Công chúa Ba Tư nữa chứ?"
Cảnh Hiếu Đế , nét mặt phẳng lặng như mặt nước hồ thu, đoán Ngài rốt cuộc đang nghĩ gì. Chỉ Ngài nhàn nhạt hỏi : "Con là Hoàng t.ử của trẫm, là Yến Vương của Đại Hạ, chuyện gì là thể ? Con chỉ cần trả lời trẫm, con là ?"
Trực giác mách bảo Mục Thiệu Lăng rằng Phụ hoàng đang thử dò xét . tự vấn lương tâm, đối với Vương phi nhà nay luôn một lòng một , một mảnh chân tình tuyệt đối chứa chấp những suy nghĩ trăng hoa, ong bướm.
Chính vì , c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt đáp: "Không hề!"
Cảnh Hiếu Đế gặng hỏi: "Thật sự ? Nói chuyện với trẫm cần quá giữ kẽ ."
Mục Thiệu Lăng sống đến ngần tuổi đầu, luôn cảm giác Phụ hoàng đối xử với Tô đại tướng quân còn thiết hơn cả với . Kiểu hỏi han mười mươi là giăng bẫy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/chuong-671-thu-do-xet.html.]
"Thật sự hề. Di nhi là do chính nhi thần cầu xin cưới về, thông tuệ tháo vát, đại thể. Nhi thần đời nàng là đủ mãn nguyện, sẽ bao giờ tơ tưởng đến nữ nhân nào khác." Câu thốt vô cùng nghiêm túc và kiên quyết, cốt là để Phụ hoàng thấy sự quyết tâm của .
Tuy nhiên, trong lúc Cảnh Hiếu Đế còn đang suy ngẫm, chuyển hướng, đột ngột thêm: "Phụ hoàng, xin Người đừng nhét thêm nữ nhân phủ nhi thần nữa. Di nhi võ nghệ cao cường, đến lúc đó trong phủ gà bay ch.ó sủa, e là Người cũng chẳng thấy cảnh tượng đó nhỉ?"
Câu của giảm tránh nhiều , cốt cũng là để nhắc nhở Phụ hoàng, hãy nghĩ đến tính tình của Vương phi nhà , nghĩ đến tính tình của Tô ái khanh yêu dấu của Phụ hoàng xem. Đừng là phủ Yến Vương của , thật sự ngày đó, e là cái hoàng cung của Phụ hoàng cũng sẽ gà bay ch.ó sủa yên .
Cảnh Hiếu Đế hừ mũi khinh khỉnh: "Nhìn cái bộ dạng tiền đồ thê t.h.ả.m của con kìa, hổ phụ sinh hổ t.ử, trẫm sinh cái đứa con trai như con cơ chứ?"
Mục Thiệu Lăng xong câu liền ngoan ngoãn ngậm miệng. Nếu Phụ hoàng buông lời trêu đùa như , hẳn là sẽ ép buộc nhét vị Công chúa Ba Tư phủ nữa.
Vì sự bình yên cho hậu viện nhà , Mục Thiệu Lăng bồi thêm một câu: "Phụ hoàng, thanh niên trai tráng đến tuổi thành gia lập thất ở Đại Hạ triều nhiều như lá mùa thu, Người cứ hỏi thăm những khác xem ."
Cảnh Hiếu Đế hừ lạnh: "Công chúa Ba Tư chẳng để mắt trúng con ?"
Mục Thiệu Lăng với thái độ vô cùng cứng rắn, lặp y nguyên những lời với vợ hôm : "Những trang nam nhi hào kiệt của Đại Hạ triều dựa cái gì mà để ả kén cá chọn canh?! Bọn họ là đến để cầu hòa, chứ chúng khúm núm cầu hòa bọn họ! Chỉ cần Phụ hoàng lệnh một tiếng, nhi thần nguyện đích thống lĩnh đại quân san bằng biên ải!"
Sắc mặt Cảnh Hiếu Đế hòa hoãn đôi chút, nhưng ngoài miệng vẫn quở trách: "Suốt ngày chỉ c.h.é.m c.h.é.m g.i.ế.c g.i.ế.c, cũng tự xem xem bản bao nhiêu tuổi đầu , đến một mụn con trai cũng ! Còn mau mau nghĩ cách , đúng là cái đồ bất hiếu!"
Mục Thiệu Lăng ngờ Ngài bẻ lái sang chuyện con cái một cách đột ngột như , khóe miệng giật giật, nhưng vẫn mặt dày đáp: "Nếu Người sớm cháu ẵm bồng, thì càng nên nhét thêm phủ nhi thần. Kẻo đến lúc Di nhi giận dỗi, nhi thần ngay cả cửa phòng nàng cũng chen nổi."
Những lời riêng tư vợ chồng kiểu , Mục Thiệu Lăng từng dám hó hé nửa lời mặt Phụ hoàng. nay khác, chỉ cần vô d.ụ.c vô cầu, thì mặt Hoàng thượng chuyện gì mà dám cơ chứ.
Cảnh Hiếu Đế thấy thái độ hiện giờ của cảm thấy vô cùng gần gũi thiết, bèn mắng: "Mặt mũi đúng là càng ngày càng dày, loại chuyện gì cũng dám toạc ! Thôi , cút !"
Mục Thiệu Lăng khỏi hoàng cung, tên Triệu Xương Bình với cái tâm tư lung linh như ngọc thất khiếu , dường như cũng thấu tình cảnh tiến thoái lưỡng nan của , chu đáo sắp xếp sẵn một cỗ xe ngựa đợi sẵn bên ngoài.
Mục Thiệu Lăng dẫn theo lão Ngũ lên xe ngựa, trở về vương phủ.
Vừa bước qua cửa, đột nhiên nhớ điều gì đó, bèn khựng bước chân , sang nhóc lùn tịt Mục Tông Nguyên đang bên cạnh: "Lão Ngũ, còn nhớ lời hứa với Tam ca lúc ở trong cung ?"
Mục Tông Nguyên mím môi gật gật đầu: "Tất nhiên là nhớ , Tam ca cứ yên tâm, lát nữa gặp Tam tẩu sẽ đỡ cho ."
Mục Thiệu Lăng lúc mới tươi rạng rỡ, ôm chầm lấy bả vai thằng bé: "Ngoan lắm, Tam ca thương uổng công."
Mục Tông Nguyên từng gần gũi với ai như , khoác tay lên vai mà cả cứ như đang đội một món đồ gốm sứ mỏng manh dễ vỡ, cứng đờ dám nhúc nhích, mãi một lúc lâu mới hồn .
Sơn Tam
Thằng bé lon ton theo chân Mục Thiệu Lăng trong phủ. Trước đây nó từng đến phủ Tam ca bao giờ, hôm nay tận mắt chứng kiến thấy nơi tràn đầy sức sống, hơn hẳn cái chốn hoàng cung lạnh lẽo .
Mục Thiệu Lăng đến bên ngoài viện, mới vỗ vỗ vai Mục Tông Nguyên: "Lão Ngũ, mau lên, đến lúc trổ tài đấy."
Mục Tông Nguyên ngẩn một lúc, dần dần mới hiểu ý, liền cất giọng gọi với trong viện: "Tam tẩu! Tam tẩu ở đó ?"
Gọi xong, nhóc ngước Mục Thiệu Lăng, chỉ thấy đang giơ ngón tay cái lên tán thưởng. Lúc Mục Tông Nguyên mới yên tâm phần nào.
Hôm nay Tô Di cố ý bỏ mặc Mục Thiệu Lăng về , đường đường là một vị Vương gia, đến cái nhà cũng đường về.
Lúc thấy bên ngoài gọi "Tam tẩu", nàng còn sững . Nghe giọng rõ ràng là của một đứa trẻ con, Lão Tứ thì lớn , chỉ khả năng là Lão Ngũ hoặc Lão Lục.
Lão Ngũ Lão Lục với phủ Yến Vương vốn thiết? Rốt cuộc tới đây là ai thế nhỉ?