[Tuyệt cảnh thế giới thứ hai thành.]
[Bắt đầu quá trình thanh toán...]
...
[Thanh toán tất. Người thi hành án xuất sắc thành nhiệm vụ phụ: Bảo vệ Chúa cứu thế! Trừ 30 điểm tội ác cơ bản.]
Diệp Lê đang vắt chân chữ ngũ, ườn tận hưởng sự thư thái trong gian hệ thống, thấy thông báo liền nhếch môi, nét mặt sung sướng, đắc ý mặt.
Xem cô chẩn bệnh như thần thật !
Cái danh xưng “Chúa cứu thế” hào nhoáng thực chất chẳng hề nhắm đích danh một cá nhân cụ thể nào cả.
Trong cái thế giới tuyệt cảnh , nhân loại cơ bản chia hai phe phái đối lập rõ rệt.
Một bên là phe bảo thủ, lúc nào cũng ôm khư khư lề thói cũ, chỉ mong con thể kìm hãm sự dị biến, duy trì hiện trạng yên bình giả tạo.
Bên còn là phe cấp tiến, mang dã tâm khao khát đổi, nhân loại ngừng bứt phá giới hạn, tiến hóa vượt bậc để chủ một thế giới mới.
Mỗi phe phái mang một hệ tư tưởng khác , nên dĩ nhiên cái định nghĩa về “Chúa cứu thế” của bọn họ cũng khác một trời một vực.
Bởi , năng lực của cô và Đóa Đóa, ở một mức độ nào đó, đều thể tôn xưng là “Chúa cứu thế”.
Tóm là, bất kể cuối cùng đứa nào thăng thiên , thì cái nhiệm vụ “Bảo vệ Chúa cứu thế” kiểu gì cũng auto thất bại!
Cũng may là cô thông minh xuất chúng, não nhảy nhanh, phút ch.ót nhanh trí móc luôn quả tim - biểu tượng cho năng lực tối cao của - cấy ghép cho Đóa Đóa, biến con bé thành sự tiếp nối sinh mệnh cho cả hai , nhờ mới xoay chuyển tình thế, thành nhiệm vụ một cách ngoạn mục.
Ngặt nỗi, thành cái nhiệm vụ phụ chua lè mà hệ thống chỉ chịu bố thí cho đúng 30 điểm tội ác. So với cái mớ hành xác bầm dập mà cô nếm trải, thì con quả thực bọt bèo, vặt vãnh đến mức đáng thương.
Thôi thì thà còn hơn .
[Tên thi hành án: Diệp Lê]
[Giới tính: Nữ]
[Độ tuổi: 19]
[Cấp độ tội phạm: Cấp S]
[Điểm tội ác hiện tại: 17668]
[Bắt đầu rà soát trạng thái tinh thần của thi hành án...]
...
[Trạng thái tinh thần của thi hành án hiện đang ở mức bình thường!]
[Đang khởi tạo thế giới tuyệt cảnh mới. Đếm ngược 5, 4, 3, 2, 1...]
...
Khi Diệp Lê mở mắt một nữa, đập mắt cô là một căn phòng đậm chất kiến trúc cổ điển Châu Âu sang trọng, quyền quý.
Căn phòng nhuốm màu thời gian, nhưng từ thiết kế nội thất đến cách bài trí đều toát lên vẻ tinh xảo, xa hoa lộng lẫy, nhưng hề phô trương, kệch cỡm.
Ngoài cô , căn phòng lúc lấy một bóng .
[Thế giới tuyệt cảnh thứ ba khởi tạo thành công.]
Âm thanh máy móc lạnh lùng, vô cảm thường thấy của hệ thống vang vọng trong tâm trí cô.
Diệp Lê đủng đỉnh kéo một chiếc ghế tựa , vắt chân phịch xuống, thong dong chờ đợi hệ thống phổ biến luật chơi cho màn “tù đày” tiếp theo như một thói quen.
[Điều kiện để vượt qua thế giới tuyệt cảnh : Người thi hành án thành trọn vẹn kỳ nghỉ dưỡng kéo dài một tuần tại Lâu đài cổ phận của nhân vật giao.]
Nghỉ dưỡng á?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vo-han-luu-thiet-lap-nhan-vat-dien-phe-khong-the-sup-do/chuong-88-tuyet-canh-thu-3-lau-dai-co-hoang-loan-1.html.]
Diệp Lê nhướng mày ngạc nhiên. Cửa ải đày còn tiết mục nghỉ mát xả stress thư thái thế cơ ?
Có c.ắ.n đứt lưỡi cô cũng cóc tin!
[Cảnh báo: Nếu trong thời gian , thi hành án t.ử vong vì bất kỳ lý do gì, sẽ phán quyết là thi hành án thất bại.]
“Thất bại thì hậu quả thế nào?” Diệp Lê lập tức bắt thóp ngay điểm cốt lõi.
Hai cái thế giới tuyệt cảnh đều lấy cái c.h.ế.t thê t.h.ả.m của nhân vật tiêu chuẩn để qua ải, đến cái thiết lập nhân vật cũng đo ni đóng giày ép cô c.h.ế.t nhắm mắt.
Vậy mà tự dưng đổi gió, cấm cho cô c.h.ế.t, chắc mẩm trong chuyện bẫy !
[Trong trường hợp thi hành án thất bại , thi hành án sẽ gánh chịu hình phạt cộng thêm 100 điểm tội ác.]
Diệp Lê: “... Hờ!”
Quả nhiên, cái hệ thống khốn kiếp vẫn cứ ch.ó má như ngày nào!
Cô cày cuốc, lăn lộn bán sống bán c.h.ế.t qua hai thế giới tuyệt cảnh mới tích cóp, trừ nợ cỏn vẹn 80 điểm tội ác.
Ấy mà lỡ màn tạch một phát, chẳng những công sức đổ sông đổ biển sạch sành sanh, mà còn phạt bonus thêm 20 điểm nữa chứ!
Cái thể loại l.ừ.a đ.ả.o, cướp bóc trắng trợn thể bớt vô sỉ, mặt dày một chút hả!!!
[Nhiệm vụ phụ của thế giới tuyệt cảnh : Truy tìm con mắt thất lạc của Martha!]
Nghe đến đoạn nhiệm vụ phụ, Diệp Lê bớt kích động, bình chân như vại đón nhận thông tin.
mà cái nội dung nhiệm vụ phụ , rõ mười mươi là chẳng gì lành !
[Chúc bạn một kỳ thi hành án suôn sẻ.]
Khi thanh âm lạnh lẽo của hệ thống biến mất khỏi tâm trí, Diệp Lê bắt đầu lục lọi, chắp vá những mảnh ký ức rời rạc của nguyên chủ.
Nguyên chủ tên là Nhan Trinh, năm nay tròn 22 cái xuân xanh, đang là sinh viên năm hai đại học. Sở thích lớn nhất của cô nàng là xách balo lên và du lịch bụi khắp nơi.
Mới dạo gần đây, cô nàng tình cờ lướt thấy một chương trình bốc thăm trúng thưởng du lịch cực khủng một diễn đàn phượt thủ.
Người may mắn trúng giải độc đắc sẽ nhận một vé nghỉ dưỡng riêng tư dài ngày tại một hòn đảo nhỏ xa hoa bậc nhất thế giới, tận hưởng dịch vụ VIP vương giả ròng rã suốt một tuần lễ. Và điều hấp dẫn nhất là, bộ chi phí ăn ở, trong suốt kỳ nghỉ đều đài thọ 100% miễn phí.
Đang đúng dịp nghỉ hè rảnh rỗi sinh nông nổi, nguyên chủ nào thể bỏ lỡ cái miếng mồi ngon từ trời rơi xuống , vội vàng đăng ký tham gia ngay tắp lự.
Ai dè cô nàng ăn ở đức, may mắn bùng nổ, thế quái nào trúng giải độc đắc thật.
Thế là nguyên chủ liền răm rắp tuân thủ thời gian quy định, gói ghém đồ đạc lên đường. Vào một buổi sáng trời gió mát nắng ấm, một chặng đường vạn dặm xa xôi với vài bận quá cảnh đổi chuyến, cuối cùng cô nàng cũng yên vị một chiếc phi cơ riêng sang chảnh, thẳng tiến đến đích.
Và nơi cô nàng đang đặt chân đến lúc , chính là công trình kiến trúc duy nhất ngự trị hòn đảo tư nhân biệt lập .
Một tòa lâu đài cổ kính nhuốm màu thời gian.
Tiếp nhận xong trọn vẹn mớ ký ức của nguyên chủ, Diệp Lê khẽ chau mày.
Thông tin hữu ích thu thập chẳng là bao.
Nhìn bề ngoài, thì đây chỉ đơn thuần là chuyến nghỉ dưỡng một tuần của nguyên chủ tại một hòn đảo tư nhân.
Thế nhưng, với một kẻ hai cái thế giới tuyệt cảnh “bón hành” lên bờ xuống ruộng như Diệp Lê, cô thừa hiểu cái kịch bản chắc chắn mười mươi thể nào đơn giản, màu hường như thế .
Cộng thêm cái luật chơi sặc mùi ám mà hệ thống mới ban bố ban nãy, khả năng thế giới sẽ thiết lập theo mô-típ “Án mạng biệt thự bão tuyết” (Một nhóm cô lập với thế giới bên ngoài, và án mạng liên tiếp xảy ).
“Cốc cộp cộp——”
lúc , một tràng gõ cửa dồn dập chợt vang lên, kéo theo đó là một giọng nữ cất tiếng thông báo.
“Thưa vị khách quý, bữa tối chuẩn tươm tất. Kính mời quý khách vui lòng di chuyển xuống phòng ăn ở tầng để dùng bữa, các vị khách khác cũng đang chuẩn tụ họp tại đó ạ.”