[Vô Hạn] Mục Kích: Tử Cục - Chương 29: Mục tiêu (2)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-21 11:31:25
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Duệ ăn đồ ăn uống nước ngọt, vẻ mặt ngoan ngoãn, nhưng vết thương tay cô vẫn chảy m.á.u, Tư Đồ Thiên Hải ở bên cạnh xử lý cho cô, suốt quá trình một lời nào.

 

Lát , cô cảnh sát chạy tới đưa quýt, lấy hai quả, quả nhỏ đưa cho Khương Duệ, quả lớn đưa cho Tư Đồ Thiên Hải.

 

"Tư Đồ phu nhân, của bà đây."

 

Khương Duệ một nữa phẫn uất. Tư Đồ Thiên Hải liếc cô một cái, lời cảm ơn, đó bóc quả lớn đưa vỏ quýt cho Khương Duệ, còn phần múi quýt thì chia một nửa cho cô cảnh sát.

 

Cô cảnh sát mở cờ trong bụng.

 

Khương Duệ: "..."

 

Một lúc , Khương Duệ ăn no , rụt rè bà, lúc mới : "Lần thực sự con gây họa, nhắm con nữa, con thề, là tay ."

 

Tư Đồ Thiên Hải ngước mắt: "Mẹ ."

 

Khương Duệ vẫn sợ bà: "Vậy đừng giận mà."

 

Cô nũng nịu theo thói quen, Tư Đồ Thiên Hải tuy vẻ mặt chê bai nhưng vẫn đưa tay nhặt lá cây vướng tóc cô.

 

Khương Duệ vết thương chí mạng nên bà cũng vội rời . Bà vội, Tư Đồ Thiên Hải cũng vội, hai đều ở ven đường đợi nhóm C bọn họ cứu lên.

 

Tuy nhiên trong quá trình , Khương Duệ cũng tò mò quan sát chiếc xe còn . Không xe cảnh sát, cũng xe của Tư Đồ Thiên Hải, mà là xe của Trương Lâm.

 

Khương Duệ một lát, ánh mắt đặc biệt dừng ở ghế lái một chút. Nghe thấy động tĩnh phía , cô chạy xem thì các cảnh sát khám nghiệm hiện trường bên tìm thấy một ổ lợn rừng ở phía đối diện con suối, một ổ lợn rừng con đang ở đó.

 

Tần Quang Hải giải thích thế : "Chắc là tiếng t.a.i n.ạ.n quá lớn chúng giật , lợn rừng chạy xem tình hình."

 

Khương Duệ: "Hóa , tình mẫu t.ử thật vĩ đại. Mẹ ơi, nếu là , cũng sẽ bảo vệ con giống như lợn rừng đúng ?"

 

Tư Đồ Thiên Hải: "Con thể đổi đối tượng so sánh khác ?"

 

Lát , nhóm C cứu lên, Khương Duệ liền theo đến bệnh viện.

 

*

 

Trong khu vực thành phố, chiếc xe màu trắng bình thường của Viện Kiểm sát , từ từ rẽ đường chính, vài phút đến khu đại viện dành cho gia quyến cán bộ. Sau khi lính gác kiểm tra thì , xe đến hầm gửi xe, Nguyễn Vãn trông thấy những chiếc xe khác.

 

Sau khi lên lầu, cô cửa, lúc đang giày thì thấy ông chú họ cũng kinh doanh văn phòng luật sư đang nước bọt văng tung tóe, hình như là đang về việc chuyện xảy . Động tĩnh lớn, huy động ít nhân lực, phía cảnh sát cũng động tĩnh.

 

Cái thành phố rộng lớn , hơn hai trăm vạn dân, xảy chuyện là khó tránh khỏi. Nguyễn Vãn nghề vài năm, vụ án qua tay nhiều vô kể, tính cách cô vốn nhạt nhẽo, chỉ riêng sự trải đời cũng đủ khiến tâm cô tĩnh lặng như nước. Cho nên cô cũng mấy để tâm, nghĩ chắc là ông chú khoa trương đang hóng hớt chuyện gì đó. Cô chỉ gật đầu chào hỏi mấy , định lên lầu , kết quả dép lê mới bước lên ba bậc thang, cô thấy một cái tên.

 

Tư Đồ Thiên Hải.

 

Dép lê dừng ở bậc thang, cô : "Bà xảy chuyện gì ?"

 

Ông chú họ ngạc nhiên khi thấy cô cháu gái tính cách nhạt nhẽo nhất gia tộc quan tâm đến việc đó, nhưng nghĩ đến việc lâu về liền lĩnh hội ngay. Chắc chắn là cháu gái Tư Đồ Thiên Hải đè đầu cưỡi cổ nên ghét bà , vì mới quan tâm một chút.

 

"Hình như gặp chuyện, mà là con gái bà . Sự việc xảy đột ngột, bà còn vắng mặt cả buổi họp. Cũng chỉ là mặt mũi lớn, đối tác nể mặt, con gái bà gặp chuyện những trách tội mà còn chủ động giúp đỡ, nhưng bà sớm gọi ai đó giúp ..."

 

Nguyễn Vãn thực phần , chỉ lặng một chút. Nguyễn Tranh đang ghế sofa phía ngước mắt : "Sao A Vãn, con quen con gái bà ?"

 

"Vâng."

 

Cô chỉ đáp một tiếng, bình thản lên lầu, dường như cũng quá quan tâm đến chuyện .

 

Nguyễn Tranh việc chính trường, giỏi nhất là quan sát sắc mặt, liền mỉm . Đợi Nguyễn Vãn ông mới sang với Nguyễn: " nhớ cô bé đó là đàn em của A Vãn?"

 

Mẹ Nguyễn cũng nhớ mang máng: "Là con bé đó, cùng trường cấp ba. Trước đây A Vãn hễ nhắc đến là mặt mày đầy vẻ vui, cũng ân oán lớn đến mức nào. Mấy cô gái nhỏ tính khí cũng lớn thật, nhưng thể khiến khối băng như A Vãn tức giận đến mức đó thì cô bé chắc chắn là bản lĩnh."

 

*

 

Người thương đưa cấp cứu, việc khám nghiệm hiện trường vẫn tiếp tục. Tần Quang Hải xe cảnh sát hộ tống Khương Duệ và những khác rời , bản thì lên chiếc xe của Trương Lâm đỗ ven đường để kiểm tra. Còn gì thì điện thoại reo.

 

Nhìn thấy tên gọi, bắt máy thẳng luôn: "Người , chỉ là bây giờ trông t.h.ả.m một chút, đưa đến bệnh viện XX ... đang nhiệm vụ."

 

Vì là bạn bè, cũng coi như nửa đồng nghiệp nên giọng điệu của tùy ý, xong liền cúp máy, tiếp tục quan sát chiếc xe . Tần Quang Hải đang tìm gì ?

 

Trong thùng rác một cái túi, bên trong gì, nhưng ngửi thử, thấy mùi bột mì.

 

Anh cái túi xách màu đen , xem nhãn hiệu của nó bảo đồng nghiệp thu dọn mang kiểm tra nguồn gốc, cũng như kiểm tra xem đó dính vật liệu chứa DNA .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vo-han-muc-kich-tu-cuc/chuong-29-muc-tieu-2.html.]

 

Tần Quang Hải cảm thấy khối bột mì do Trương Lâm chuẩn , Trương Lâm cũng gian riêng để những thứ —— ở thành phố gian cá nhân, ngay cả chỗ ở cũng là ở chung với bạn cùng phòng. Hắn thậm chí thể là chủ đạo.

 

Người chủ đạo tất cả chuyện là một kẻ khác.

 

*

 

Khương Duệ bệnh viện lập tức trở thành "bảo bối" thực sự, v.ú nuôi, y tá, bác sĩ xoay quanh phục vụ, vệ sĩ canh cửa như thần giữ cửa.

 

Tư Đồ Thiên Hải việc sấm sét, giống như những bà bình thường khác cứ bám lấy con thể hiện sự yêu chiều. Bà bình tĩnh, đến bệnh viện xác định tình trạng thương tích từ bác sĩ xong liền sắp xếp thỏa cho con gái, xác định vấn đề an ninh về văn phòng luật tiếp tục công việc dang dở một cách trình tự.

 

A Sa chuyển giao thông tin công việc thở dài: "Dọa c.h.ế.t , cứ tưởng giống như hơn một năm , ở London đó đúng là hú hồn. Lần tại ?"

 

Sau đó ông nhắc đến một chuyện: "Hà Thành Quang tên khốn đó gặp chuyện , liệu liên quan đến việc ?"

 

Ông nhạy bén, đưa câu hỏi chứng tỏ chút suy đoán. Tư Đồ Thiên Hải lật xem hồ sơ vụ án, góc mặt nghiêng xuất sắc nhưng khí chất lạnh lẽo: "Không liên quan đến con bé thì là liên quan đến ."

 

Tư Đồ phu nhân của ơi, cô thế chẳng thừa ?

 

Bà bận rộn xong công việc trong tay, bảo trợ lý và đội ngũ lùi lịch các vụ án trong vài ngày tới , bà dành thời gian để điều tra thật kỹ.

 

A Sa: "Điều tra ai?"

 

Tư Đồ Thiên Hải: "Kẻ c.h.ế.t, và kẻ c.h.ế.t."

 

Trong lúc Trương Lâm bọn họ đang cấp cứu, cảnh sát đến nơi ở của Trương Lâm. Đây là một phòng ký túc xá chật chội tồi tàn, nơi nơi đều tràn ngập những vật dụng chỗ cất và những vết bẩn khó lòng ngó lơ.

 

Đáng sợ là những vết bẩn phần lớn do những thuê hiện tại để , mà là do nhiều lượt đến , hết đợt đến đợt khác dọn đây, ngày qua ngày lặp lặp những công việc lao động mệt nhọc.

 

Bạn cùng phòng ở đó, vì ban ngày cơ bản đều đang bên ngoài. Cửa sổ mở toang, gió trong thành phố đa là nóng hầm hập, cả căn phòng vẻ ngột ngạt, thoang thoảng mùi mì tôm.

 

Tần Quang Hải , đến giường của Trương Lâm. Sau khi lật xem, ở gối tìm thấy bức ảnh ố vàng nhưng bảo quản trong khung ảnh thủy kính. Trong ảnh bốn .

 

Phía chiếc ghế băng dài thường thấy ở nông thôn là một cặp vợ chồng trung niên, lẽ chụp mùa đông, hiên nhà trong sân còn treo từng xâu tỏi và ngô khô. Cặp vợ chồng tầm năm sáu mươi tuổi, cũng thể thực tế mới chỉ bốn mươi mấy nhưng trông già, quần áo cũng xám xịt, vải bông thô kệch. Cả hai đều gượng gạo, đặc biệt là phụ nữ, hai chân khép c.h.ặ.t ngay ngắn, hai tay buông thõng đặt đùi.

 

Họ đều ưỡn thẳng lưng, nhưng vai để con trai con gái phía khoác tay lên. Cậu bé trông tròn trịa, cao, vẻ ngoài quê mùa cùng ngây ngô. Ngược , cô bé thì vô cùng thanh tú, khi đôi mắt cong như vầng trăng khuyết, hai tay đặt lên vai , giống như đang ôm lấy bà, mỉm e thẹn ống kính.

 

, lúc đó họ hẳn là hạnh phúc. Họ thậm chí quen phô trương hạnh phúc của , lúc chụp ảnh gượng gạo. Nếu phận gia đình họ cũng đóng khung định vị tại đây thì mấy. Đáng tiếc, nó chỉ phong tỏa trong khung ảnh kính lạnh lẽo.

 

Trương Lâm mỗi đêm đều gối đầu lên nó mà ngủ, từng đêm nào mơ thấy bầu trời rực rỡ, chỉ mùi t.h.u.ố.c sát trùng lặp lặp của bệnh viện.

 

Hắn tiễn biệt hai trong bệnh viện, một là cha, một là . Sau đó đ.á.n.h mất một .

 

Em gái… em gái, luôn tìm cô , tìm suốt năm năm trời, cũng già mười mấy tuổi.

 

Tần Quang Hải bức ảnh một lát cho túi đựng vật chứng, đó mấy lật tung nơi ở của Trương Lâm lên để tìm kiếm...

 

Việc kết tội chắc chắn là thể, chuỗi chứng cứ đang bổ sung, nhưng cảnh sát hiện tại khẳng định Trương Lâm đồng phạm. So với Trương Lâm là kẻ trực tiếp thực hiện hành vi g.i.ế.c ch.óc, ẩn nấp phía , chứng cứ phạm tội để nhiều, nếu bằng chứng thép thì thể sẽ để đối phương thoát tội. Cho nên họ tỉ mỉ hơn nữa, nỗ lực tìm bằng chứng hai bên thông đồng.

 

"Cái điện thoại hiện tại của kiểm tra , đó WeChat của Tần Cốc, nhưng cũng chỉ bản ghi kết bạn từ một tháng , cùng với vài câu hỏi thăm đơn giản, giá trị thực tế gì nhiều."

 

Tần Quang Hải điện thoại, nhấn vài cái lạnh lùng : "Nếu xóa bản ghi chép thì sẽ xóa sạch bộ một lượt, chứ để một đoạn như thế . Ước chừng đó họ chuyển sang phương thức liên lạc khác, hoặc là chiếc điện thoại thứ hai."

 

Nếu hai khi liên lạc với đạt thành kế hoạch g.i.ế.c , thì dùng chiếc điện thoại thứ hai liên lạc là phương pháp đơn giản và hiệu quả nhất. Các cảnh sát kiểm tra càng thêm tỉ mỉ, nhanh một cảnh sát phát hiện.

 

"Sếp, cái ." Cảnh sát tìm thấy một chiếc điện thoại trong một miếng gạch men vỡ ở phía nhà vệ sinh, đây chính là chiếc điện thoại thứ hai của Trương Lâm. Trong đó, họ tìm thấy đủ loại tin nhắn thoại và hồ sơ trò chuyện WeChat của hai .

 

Nội dung chính là mưu sát. Vì kế hoạch , họ quyết định hai bên gặp mặt, trừ khi việc cần thiết...

 

Tần Quang Hải thấy một đoạn hội thoại như thế trong giao tiếp mới nhất của hai :

 

Trương Lâm: Cậu nghĩ kỹ , chuyện thể sẽ liên lụy đến , khiến mất hết tất cả.

 

Tần Cốc: Tất cả những gì đều là do Khả Oánh cho, cả, chỉ đòi công bằng.

 

Tần Quang Hải khẽ nhíu mày, tại đó Tần Cốc đến quán bar? Là đơn phương tìm Trương Lâm ?

 

Trầm tư giây lát, cất những thứ , mang về sở cảnh sát. Còn xe, phía đồng nghiệp cũng truyền tin tới, tra hướng của Tần Cốc.

 

Trong camera giám sát thể thấy, kể từ khi lái xe rời Khương Duệ, cũng lái xe rời , nhưng hướng ở phía bên —— về phía khu phố cũ. Hơn nữa hiện tại vẫn đang ở gần khu phố cũ, ngay gần nơi ở của Hà Thành Quang.

 

 

Loading...