Anh đó, chỉ cảm thấy xung quanh thật tiêu điều, trống trải
Cô mấy ngày , cũng nhớ rõ nhưng nhớ cô, nhớ, nhớ… Anh đè nén xúc động gọi điện cho cô, tìm cô, thậm chí cả việc tìm Tiểu Mạt hỏi thăm về cô. Anh ngừng tự nhủ với bản , giờ bọn họ còn quan hệ gì, đừng nhớ cô nữa. Thế nhưng trái tim chịu theo lý trí, Chu Thiến vẫn luôn chiếm cứ một góc trong tim , thể nào xóa nhòa.
Trước khi cô còn ở đây, vì né tránh cô mà luôn cố ở văn phòng đến muộn mới về. giờ cô , nghĩ đến việc về nhà sẽ còn thấy cô thì lòng cũng như cạn kiệt sức lực
Cô ở vì đều là sự t.r.a t.ấ.n với ?
Anh thở dài, tầng lâu yên tĩnh đến đáng sợ. Anh thực sự quen. Anh chậm rãi phòng, vốn định đóng cửa mạnh để phá tan sự yên tĩnh , phát tiết nỗi phiền muộn trong lòng nhưng trong đầu hiện hình ảnh Chu Thiến nhẹ nhàng đóng cửa
Lòng chua chat, đó nhẹ nhàng đóng cửa
Có lẽ, qua một đoạn thời gian, sẽ thể quên cô
Anh chỉ nhẹ nhàng tự an ủi như
……
Trước vòng đấu loại, Chu Thiến nhận điện thoại của Triệu Hi Tuấn, trở về
Anh hẹn cô gặp mặt
Đến nơi gặp, Chu Thiến thấy là một Triệu Hi Tuấn thoải mái, mạnh khỏe
Chu Thiến :
– Sắc mặt tệ, xem khí hậu Châu Âu hợp với
Thấy Hi Tuấn, tâm tình của Chu Thiến phức tạp nhưng vẫn vui vẻ hơn một chút. Cô gặp thế đúng nhưng cũng thể tránh mặt Hi Tuấn . Tránh mặt cũng chẳng là cách.
Triệu Hi Tuấn cởi mũ lưỡi trai đặt xuống một bên, tư thế thoải mái. Tóc mái dài che khuất mắt, vươn ngón tay thon dài vuốt nó qua một bên, lộ đôi mắt phương sáng bừng.
– từng ở Châu Âu một thời gian dài nên quen
Chu Thiến gật gật đầu, xuống đối diện
Căn phòng VIP tiếng nhạc dịu dàng, mùi hương thơm ngát, cửa kính rèm cửa màu tím nhạt che khuất, lộ vài tia nắng do ánh mặt trời xuyên qua. Những tia nắng đó chiếu lên ánh mắt tạo thành ánh sáng ngọc lung linh động lòng .
Anh cô, ánh mắt đó khiến lưng Chu Thiến toát mồ hôi
– vẫn luôn chờ điện thoại của em, buồn…
Anh nhẹ nhàng, còn mê hoặc lòng hơn cả tiếng nhạc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vo-nha-hao-mon/chuong-355.html.]
Chu Thiến há hốc miệng, định nhân cơ hội mà rõ với . Triệu Hi Tuấn mỉm tự trả lời cho cô:
– Sau mới em ở nhà , nhất định là thời gian qua xảy nhiều chuyện, còn tâm tư gọi điện cho
– Hi Tuấn…
Chu Thiến nhẹ nhàng , giọng cũng nhẹ , cô tổn thương :
– Trong lòng giống như một bạn , thích hát, biểu diễn, thích khi tỏa sáng sân khấu, giống như thích Tiểu Mạt, thích những bạn khác …
Chu Thiến chút bí từ, cô nên với thế nào. Mặt cô dần đỏ lên, chân tay luống cuống.
Triệu Hi Tuấn cô, dù lòng chút thất vọng nhưng là dễ dàng buông tay. Từ khi xác định tâm ý của thì cảm giác Chu Thiến là dễ chinh phục, nhưng một khi cô thì sẽ là cả đời .
Anh cũng từng nghĩ để cô là chuyện đơn giản. Cho dù trong mắt , là hai nhà họ Triệu, là mà ai cũng yêu quý còn cô chỉ là bình thường. tình yêu đích thực chẳng bao giờ liên quan đến những chuyện cả.
Nói cách khác, sẽ vì vài câu của cô mà dễ dàng buông tay
Anh nhẹ nhàng , nụ vô cùng xinh , ngay cả cũng tự khinh bỉ bản ngày dùng mỹ nam kế… gì , chỉ cần thể chiếm tim cô thì ngại bộc lộ tất cả những gì nhất của mặt cô.
Anh tiến về phía , lấy tay chống cằm, cô bằng ánh mắt gần gũi thành công trong việc biến mặt cô càng lúc càng đỏ…
Cô vô cùng bất an, đôi mắt sáng trong chút kinh hoảng, cô ngả về phía , kéo dãn cự ly, cúi đầu tránh ánh mắt của
– Thiến Thiến, thể gọi em thế ?
Chu Thiến vội ngẩng đầu, đương nhiên thể, thế quá thiết
Triệu Hi Tuấn như cần cô đồng ý, tiếp tục :
– Thiến Thiến, thích em
Những lời như quả b.o.m nổ tung khiến Chu Thiến hoảng sợ. Cô yên, khó nhọc :
– Hi Tuấn, thực sự chỉ coi như bạn, , thích bạn với . và … nên như thế nào… Chuyện cứ là , giống như mua đồ, nhất định sẽ mua thứ nhất, chỉ chọn thứ …. cũng chẳng đang gì nữa, hiểu ý chứ?
Chu Thiến ngẩng đầu, vô thố .
Triệu Hi Tuấn cô, mắt sáng bừng, hồi lâu mới hỏi:
– Thiến Thiến, em yêu ?