Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 194

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:28:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trăn Trăn hì hì : "Em đến xưởng Thủy Giải tìm bạn chơi, về về cho đỡ mất công ạ."

 

Nghĩ đến việc bộ tới xưởng Thủy Giải quả thực gần, Quế Hoa bèn phòng lấy hai mươi xu và hai lạng phiếu ăn đưa cho Trăn Trăn: "Nếu về ăn cơm thì tự mua gì đó mà ăn, đừng để đói đấy."

 

Trăn Trăn vội vàng đẩy tiền : "Chị dâu, tiền lì xì với phiếu lương thực bà cho em vẫn tiêu hết , em lấy của chị ." Nói đoạn, đó thơm một cái rõ kêu cái má phúng phính của Nhục Bao: "Chờ cô về sẽ mua bánh quy cho cháu nhé."

 

Đôi mắt to tròn của Nhục Bao lập tức sáng rực lên, gật đầu vẫy tay với Trăn Trăn: "Cô cô tạm biệt."

 

Trăn Trăn hì hì, phòng xách bình nước chạy biến mất dạng.

 

Minh Bắc ở cửa theo bóng đó khuất xa mà khỏi thở dài sườn sượt.

 

Minh Nam xổm xuống bên cạnh, lấy vai huých Minh Bắc, nhướng mày trêu chọc: "Sao thế, nhớ cô nàng tóc b.í.m dài ?"

 

Minh Bắc chút ngượng ngùng, phụng phịu lầm bầm: "Giờ con gái ai chẳng tết tóc b.í.m dài chứ."

 

"Cái đó thì chắc." Minh Tây đang cạnh xoa đầu Lý Minh liền xen : "Bây giờ ở Băng Thành, nhiều nữ sinh cắt tóc ngắn lắm, trông hiên ngang, hoạt bát lắm."

 

Minh Bắc hình dung trong đầu cảnh Vu Vãn Thu cắt tóc ngắn, chợt thấy chắc là cũng xinh lắm, kìm mà để lộ nụ ngây dại.

 

Minh Nam nỡ thẳng, lấy tay che mắt, vỗ vai Minh Bắc dậy: "Đợi khi nào thi xưởng Thủy Giải sẽ cho chú cùng, gặp đấy."

 

Minh Bắc mới toét miệng thì bỗng cau mày: "Trường Nhất Trung của xưởng Thủy Giải mãi gửi thông báo trúng tuyển nhỉ?

 

Hay là em trượt ?" Cậu bật dậy, chột liếc Minh Tây và Minh Nam, ướm hỏi: "Hay là để em đến trường hỏi thăm xem nhé?"

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Minh Tây lắc đầu, rút từ trong túi hai mươi xu đưa cho : "Đi , cho đỡ bồn chồn."

 

Minh Bắc mừng rỡ nhảy cẫng lên, dậy định chạy thì Minh Nam bê một cái chậu định vườn hái vài quả Thế Tử.

 

mới vài bước thấy Minh Bắc ngoắt trở : "Sao thế?

 

Không nữa ?"

 

"Không , em bộ quần áo , cái áo lót thủng lỗ chỗ ." Minh Bắc chạy nhà, lục tung hòm xiểng tìm một chiếc áo sơ mi quân phục cũ mà Minh Tây mặc chật khoác lên .

 

Cậu soi bóng làn nước trong chậu giặt lớn, tự thấy tuấn, cứ thế toét miệng toe toét.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-194.html.]

Minh Nam đang gặm dở quả Thế T.ử lững thững tới, dặn dò Minh Bắc: "Đến xưởng thì hỏi thăm xem mùa thu năm nay tuyển công nhân nhé, nếu tuyển thì sẽ đến Trạm Lâm nghiệp báo danh."

 

Nụ nhạt mặt Minh Tây bỗng dưng vụt tắt.

 

Anh bộ quân phục Minh Bắc, giọng mang theo vài phần chua chát: "Nếu họ tuyển , chú hãy hỏi kỹ điều kiện thế nào nhé, cũng báo danh."

 

*

 

Lại về Trăn Trăn, khi chạy ngoài, tìm một chỗ vắng vẻ liền lách gian, thông qua đường hầm thực hiện hai dịch chuyển tức thời, cuối cùng đặt chân tới thủ đô.

 

Kiếp , Trăn Trăn chỉ mới đến thủ đô du lịch hai , đối với thành phố tuy chút quen thuộc nhưng phần nhiều vẫn là xa lạ.

 

Khác với vẻ phồn hoa của đô thị hiện đại , nơi đây bây giờ vẫn còn lưu giữ nhiều kiến trúc cổ xưa.

 

Thủ đô là nơi chân thiên t.ử, phong trào đều đầu cả nước.

 

Trăn Trăn thấy trong thành phố ồn ào náo nhiệt, đầy rẫy sinh viên và Phấn Vệ Binh nên dám lộ diện tùy tiện.

 

Tìm kiếm hồi lâu, cuối cùng đó cũng tìm một nơi hẻo lánh, lặng lẽ hiện bên cạnh một bờ hồ.

 

Nơi đây vẻ là một cái hồ hoang ở vùng ngoại ô, xung quanh quá nhiều .

 

Trăn Trăn định nán lâu, nhưng chuẩn rời , bỗng nhiên thấy chiếc ghế băng bên hồ một ông lão gầy gò đang .

 

Trăn Trăn tò mò bước tới, chỉ thấy đầu đó đ.á.n.h vỡ, chiếc sơ mi trắng loang lổ vết m.á.u, bộ dạng vô cùng thê t.h.ả.m.

 

Trong ánh mắt ông lão toát lên vẻ bi phẫn và tuyệt vọng, ông đăm đăm làn nước hồ như đang suy tính điều gì đó.

 

Bỗng nhiên, một giọng Tinh Tinh vang lên bên cạnh: "Ông ơi, ông uống ngụm nước ạ?"

 

Ông lão sực tỉnh, cúi đầu bình nước quân dụng mắt, theo bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm mà đầu tiểu cô nương cạnh từ lúc nào.

 

Nhìn ánh mắt thuần khiết của cô bé, một dòng suối ấm áp len lỏi trái tim nguội lạnh của ông.

 

Ông khẽ nhếch môi, nở một nụ khổ: "Không uống , ông đang bệnh, sẽ bẩn bình nước của cháu mất."

 

 

 

 

Loading...