Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 205

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:29:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Như nhóm Vong Ngã khi rời đều để thư tuyệt mệnh, đó Trăn Trăn cũng đến khu vực các hồ bỏ hoang ở Kinh Đô vứt quần áo dính m.á.u và thư của họ, tạo giả tượng tự vẫn để tránh điều tra.

 

Số Trăn Trăn thể cứu về biệt thự chỉ đếm đầu ngón tay, nhưng bảo cô trơ mắt vô tội chịu khổ thì cô .

 

Thế nên Trăn Trăn thường xuyên dùng ý thức bao phủ khắp nơi, mỗi khi phát hiện những chuyện đ.á.n.h đập, nhục mạ, cô liền thỏa sức sử dụng dị năng của .

 

Khi thì gây nạn chuột, khi thì gọi một bầy chim dữ tới mổ, những nơi gần núi thì thường rắn quấn .

 

Chỉ điều một phong trào quy mô lớn thì dựa động vật thôi là đủ, nên Trăn Trăn tạo những đợt địa chấn nhỏ và các vết nứt chuẩn xác, dọa cho bọn chúng chạy sút quần.

 

Chỉ như vẫn đủ, khi quân canh phát hiện đồ đạc cướp cứ cánh mà bay, đường thì cành cây khô từ trời rơi xuống đập trúng đầu, thậm chí khi ngủ luôn cảm thấy ai đó thì thầm bên tai, dần dần bắt đầu thấy sợ hãi.

 

Trong đó một kẻ tay tàn ác nhất, mới thu hồi chiếc thắt lưng còn dính m.á.u, đầu chẳng hiểu ngã nhào xuống đất, đầu va cạnh sắc chảy m.á.u đầm đìa, suýt chút nữa thì cứu kịp.

 

Chuyện quái dị chỉ dừng ở đó.

 

Nghe một đội chiến đấu tường thấy đôi vợ chồng già chôn một chiếc rương xuống đất, đợi đến khi họ phá cửa xông thì hố mới lấp phẳng, nhưng chiếc rương bên biến mất dấu vết.

 

Đội chiến đấu tin chuyện ma quỷ nên đào sâu hơn một mét, nhưng ngay cả một mẩu gỗ vụn cũng thấy.

 

Họ hề rằng, khi họ rời , hai ông bà lão đóng cửa lấy xẻng chọc xuống hố, một tiếng "keng" vang lên chạm rương gỗ.

 

Hai gạt lớp đất , chiếc rương chỉ cách đáy hố lúc nãy đúng một centimet.

 

Một quân canh lục soát sách vở tài liệu của đem vứt thành đống, mới châm lửa đốt trụi thì lưng đống củi nhà cũng bốc cháy đùng đùng, mà dập thế nào cũng tắt, chỉ đành trơ mắt gia sản cháy sạch sành sanh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-205.html.]

Điều đáng sợ nhất là, hễ ai những chuyện ác như thì vườn tược nhà đó trồng bất cứ thứ gì cũng đều thất thu.

 

Những loại cây kết trái trổ bông nếu thối rữa một đêm thì bông lúa vốn căng mẩy cũng trở nên lép kẹp, còn những kẻ chỉ dán biểu ngữ hô khẩu hiệu suông thì chẳng gặp chuyện gì.

 

Chuyện như xảy một là tình cờ, hai là ngẫu nhiên, nhưng tăng lên và nào khi đ.á.n.h phóng hỏa cũng gặp chuyện thì thể khiến nghi ngại.

 

Thậm chí kẻ còn lẩm bẩm là oan hồn của những hại về báo thù.

 

Chuyện xôn xao đến mức cấp cũng , còn cử điều tra viên về xác minh đặc biệt, nhưng việc qua đều là tai nạn, dấu vết của con .

 

Cấp liền chỉnh huấn nhóm quân canh một trận, cấm họ lan truyền tin đồn mê tín dị đoan, kẻ nào quá lời còn dán biểu ngữ cảnh cáo.

 

Vì những chuyện khoa học giải thích , mà cũng phép dùng mê tín để giải thích, nên quân canh đành thu , dám tùy tiện thủ với khác nữa.

 

Đồ đạc tịch thu cũng dám đốt, dám đập, chỉ đành chở từng xe từng xe đến trạm thu mua phế liệu, tạo cơ hội cho Trăn Trăn thu thập thêm bao nhiêu là đồ .

 

Nhờ màn giả thần giả quỷ của Trăn Trăn mà dọa cho đám đông khiếp vía, tình hình bên ngoài ngày một khởi sắc, phong trào của đám vệ binh cũng dần trở nên văn minh hơn. Nhân dịp cuối tuần đưa báo, Trăn Trăn khéo léo chuyển lời cho họ về tình hình chuyển biến của thế giới bên ngoài. Những năm qua tiếp xúc với Trăn Trăn, Vong Ngã và những khác đều cảm nhận chỉ thông minh xuất chúng mà khả năng học hỏi còn cực kỳ đáng nể. Hàng ngày cô nhiều báo chí, khi bàn luận về thời cuộc chỉ lưu loát trôi chảy mà còn phân tích thấu đáo, đ.á.n.h trúng điểm yếu, vì thế chẳng ai còn coi cô như một đứa trẻ.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Trăn Trăn đưa báo cho họ, ân cần hỏi han: "Hiện giờ bên ngoài yên bình hơn nhiều, các thầy rời khỏi đây để trở với xã hội ?"

 

Mấy họ đồng loạt lắc đầu, Ngài Vong Ngã cay đắng : "Dẫu còn đ.á.n.h đập thì vẫn gán cho đủ thứ tội danh, hà tất bỏ ngày tháng yên ở đây để ngoài chịu khổ nhục gì."

 

Trăn Trăn ông, gương mặt rạng rỡ ý : "Người khác ngoài cũng , nhưng thầy thì nhất định thôi." Ngài Vong Ngã giật , sắc mặt thoáng chút tái nhợt.

 

 

 

 

Loading...