Một câu khiến Minh Bắc cứng họng.
Lý Lão Thái Minh Bắc tủm tỉm, cái khiến Minh Bắc nổi hết cả da gà da vịt.
Cậu vội vàng phân trần: "Đợi con nghiệp cấp ba xong nhất định sẽ với , để lo ."
Lý Lão Thái bấy giờ mới hài lòng gật đầu: "Được, con tính toán là ."
Nhìn bốn đứa cháu trai đều trưởng thành, Minh Đông thì cần , Minh Tây thì chẳng lính ở đơn vị nào mà biền biệt hai năm tin tức, chỉ đều đặn mỗi nửa năm gửi về một khoản tiền trợ cấp khá lớn.
Lần đầu tiên thấy tiền tờ phiếu lĩnh tiền, Lý Lão Thái giật b.ắ.n , cứ tưởng nhầm, tính mới thấy lương của Minh Tây một tháng tới chín mươi tám đồng, ngang ngửa với thợ bậc tám của xưởng thủy phân .
Chuyện hôn sự của Minh Tây giờ bà lo cũng lo nổi, nên chỉ dồn sức Minh Nam và Minh Bắc.
Lý Lão Thái nhẩm tính gian nhà, bàn bạc với vợ chồng Lý Mộc Võ: "Mọi tính xem nhà nên dựng thêm vài gian phòng ?
Minh Đông tuy khi nào mới điều về nhưng gian phòng phía cho vợ chồng nó thì đừng động nữa.
Minh Nam, Minh Bắc sắp đến tuổi lấy vợ, kiểu gì cũng dựng sẵn phòng ốc sắm sửa đồ đạc dần, thể đợi đến khi định xong hôn sự mới lo nhà cửa, đúng ?"
Vương Tố Phân liền Lý Mộc Võ, chút lưỡng lự: "Mẹ ơi, xây nhà tốn kém lắm.
Minh Nam, Minh Bắc kết hôn còn lo tiền sính lễ, nhà lấy nhiều tiền thế ạ?"
Lý Lão Thái vắt chân lên khang, mân mê tẩu t.h.u.ố.c: "Những năm qua tiền ăn uống rau dưa trong nhà cơ bản mất tiền mua, tiền lương của con chắc cũng để dành một khoản.
Hơn nữa cả và chú út của con tháng nào cũng gửi tiền về cho mà."
Vương Tố Phân vội xua tay: "Tiền bác Cả và chú út gửi là để dưỡng già, thể tiêu việc của bọn trẻ , thế ạ."
"Chẳng lẽ tiền thì chúng bay nuôi nữa chắc?
Ta đau ốm thì chúng bay bỏ tiền chạy chữa ?" Lý Lão Thái vợ chồng Lý Mộc Võ, thấy cả hai liên tục lắc đầu, bà mới bảo: "Đấy thấy , tiền cứ đem dùng .
Dẫu tiền lương của Mộc Võ đều trong tay , là chủ cái nhà , là ."
Vì Lý Lão Thái quyết, cả nhà thống nhất đợi khi cửa hàng lương thực bán xong đợt lương thực mùa thu thì sẽ khởi công xây nhà.
Mấy ngày tới còn báo với ban đường phố một tiếng để xin cấp thêm mảnh đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-212.html.]
Mấy ngày , khi xưởng rượu đến trạm lương thực lấy gạo cao lương, Lý Mộc Võ liền tranh thủ tới bắt chuyện.
Lão Vương bên phòng thu mua của xưởng rượu lập tức giới thiệu mấy cô gái, cuối cùng mới : "Bên bác thợ nấu rượu lâu năm họ Mạnh, cô con gái lớn nhà bác kém thứ ba nhà đúng ba tuổi, hiện đang y tá tại bệnh viện xưởng thủy phân."
Lý Mộc Võ đợi mãi mới câu , phấn khởi vỗ tay cái bộp: "Chỗ quá!
Làm y tá thì định quá vất vả, là bác giới thiệu chỗ cho nhà nhé?"
Lão Vương hớn hở: "Được, sẽ đ.á.n.h tiếng giúp .
Nếu bác Mạnh đồng ý, sẽ cho hai đứa gặp mặt xem ."
Mạnh Tiểu Khê xinh nhanh nhẹn, dù mới việc ở bệnh viện nửa năm nhưng ít mai mối.
Hai hôm cô xem mắt một nhà, nhưng nhà thấy mười mấy đứa trẻ là phát khiếp, chỉ một lát theo về luôn.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Buổi tối khi ăn cơm, bác Mạnh : "Lão Vương bên thu mua bảo nhà họ Lý ở trạm lương thực con trai thứ ba tuổi tác tương xứng với Tiểu Khê nhà , vun vén cho hai đứa."
"Cậu thứ ba nhà đó nghề gì ông?" Mạnh Đại Nương bưng đồ ăn lên bàn chia cho mấy đứa nhỏ, cúi đầu hỏi.
Rót một chén rượu, bác Mạnh nhấp một ngụm mới thong thả: "Làm ở trạm điện xưởng thủy phân đấy, nghiệp cấp ba mới thi .
Tên là Lý Minh Nam, hơn Tiểu Khê nhà ba tuổi."
Mạnh Tiểu Khê đang múc cháo, thấy cái tên đó thì thoáng sững sờ, cẩn thận cháo nóng b.ắ.n trúng.
Cô "ái" lên một tiếng, vội đặt bát xuống chạy vòi nước xả nước lạnh.
"Vừa thấy tên để bỏng thế ?
Con quen ?" Mạnh Đại Nương ngó đầu con gái, thấy mặt cô ửng đỏ thì nhịn hỏi một câu.
Lấy khăn lau khô tay, Mạnh Tiểu Khê xuống ghế, khẽ gật đầu: "Cuối năm ngoái một bác thợ ở trạm điện viện, Lý Minh Nam đến chăm sóc một thời gian."
Mạnh Đại Nương thì mừng rỡ: "Thế là sớm mắt ?
Sao con kể?"