Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 234

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:32:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hơn nữa, cũng để bản ghi nhớ bài học ."

 

Vương Trạch Hải nhận tiền, nhạt một tiếng đếm hai đồng trả : "Chỗ bạn học với , thèm lấy của nhiều thế , trả hai đồng.

 

trả cây b.út cũ của đấy."

 

Minh Bắc bàn tay chìa của Vương Trạch Hải mà ngẩn .

 

Đối phương mất kiên nhẫn giục: "Nhanh lên cái coi, trời lạnh thế một lát nữa là cóng rụng tay bây giờ."

 

Minh Bắc bừng tỉnh, vội vàng nhận lấy tiền, Vương Trạch Hải với vẻ mặt dở dở .

 

Vương Trạch Hải nhếch mép, nhà.

 

Minh Bắc nhét tiền túi, thụp xuống cạnh chân tường.

 

Lúc đang độ trăng rằm, ánh trăng soi xuống lớp tuyết dày phản chiếu những tia sáng trắng xóa.

 

Minh Bắc về hướng nhà , vành mắt đỏ hoe: "Bà nội ơi, con nhớ nhà quá."

 

Cánh cửa "két" một tiếng đẩy từ bên trong, Minh Bắc giật , vội lau khô nước mắt về phía cửa.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Chỉ thấy Vương Trạch Hải đó, xuống Minh Bắc từ cao, giả vờ như thấy vết nước mắt mặt , chỉ vô cảm một câu: "Mau nhà trả b.út máy cho , còn lách nữa."

 

Minh Bắc "" một tiếng vội vàng dậy phòng.

 

Cánh cửa bọc tấm nhựa đóng lập tức ngăn luồng gió lạnh thấu xương bên ngoài.

 

Chiếc lò sưởi giữa phòng đang cháy rừng rực, sự đổi nhiệt độ đột ngột Minh Bắc hắt một cái, khí lạnh cũng vơi phân nửa.

 

Cậu cởi chiếc áo bông to sụ đắp lên chăn, nhanh ch.óng mở cặp sách, trả cây b.út máy cũ cho Vương Trạch Hải và nhận cây b.út Minh Đông tặng.

 

Thực kỳ nghỉ hè năm nay Minh Bắc mới nảy sinh ý định đổi vị trí chỗ .

 

Lúc đó nghĩ chỉ còn học kỳ cuối cùng, nếu nỗ lực tranh thủ một phen thì lẽ thật sự còn cơ hội nữa, chính vì cái sự ngốc nghếch đó mà mới đổi b.út.

 

Trước đây Minh Bắc hề cảm nhận ý nghĩa của cây b.út , thêm tính tình cẩu thả nên nắp b.út và b.út vẫn còn dính vết mực.

 

Khi cây b.út sang tay Vương Trạch Hải, đó lau chùi sạch sẽ dấu vết, giờ đây trông nó còn mới và sáng bóng hơn cả lúc mới đổi.

 

Cầm cây b.út máy trong tay, Minh Bắc cảm thấy sống mũi cay cay.

 

Giờ mới hiểu lý do bà nội lấy tẩu t.h.u.ố.c đ.á.n.h vì giá trị của cây b.út, mà vì chà đạp lên kỳ vọng và tấm lòng của Minh Đông.

 

Nhắm mắt , Minh Bắc vẫn nhớ như in gói đồ và bức thư Minh Đông gửi về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-234.html.]

 

thể đích mang đồ về nhà, nhưng khi thư, Minh Bắc vẫn thấy niềm hân hoan và xúc động trong từng nét chữ.

 

Đồng lương đầu tiên, món quà đầu tiên tặng , đối với Minh Đông mà , đó là một ý nghĩa vô cùng đặc biệt.

 

Minh Bắc cất cây b.út chiếc hộp gỗ trong cặp sách, cẩn thận đặt chân giường.

 

Cậu t.h.o.á.t y, chui tọt trong chăn ấm.

 

Hôm nay vác gỗ cả ngày, bả vai đến giờ vẫn đau nhức, ước chừng ngày mai khi chẳng nhấc tay lên nổi.

 

dù cực nhọc như , hôm nay vẫn thành hết định mức công việc, chỉ nhận bảy rưỡi công, nghĩa là cả ngày hôm nay kiếm nổi hai hào.

 

Minh Bắc thở dài, gương mặt trẻ tuổi đầy vẻ ưu sầu.

 

Cậu nhẩm tính theo phiếu ăn hôm nay, tiền ăn một tháng ít nhất cũng năm sáu đồng, trừ tiền ăn thì chẳng còn dư gì.

 

Thực cũng dễ hiểu thôi, điểm thanh niên lập vốn để họ kiếm tiền, mà là nơi giải quyết vấn đề ăn uống cho thanh niên chờ việc .

 

Minh Bắc nhịn móc tiền lẻ trong túi .

 

Hôm nay ăn mất hai hào, cộng thêm ba đồng đưa cho Vương Trạch Hải, trong tay chỉ còn đúng ba đồng.

 

Với sức ăn của Minh Bắc, tiền chỉ đủ dùng cho mười lăm ngày.

 

Nghe ý của Lý Mạnh Vĩ thì mỗi tháng mới đổi tiền một , nghĩa là nửa tháng chắc nợ tiền ăn của điểm thanh niên .

 

Sáng hôm trời hửng sáng Minh Bắc bật dậy, quả nhiên bả vai mỏi đau, chỉ cần cử động nhẹ một cái là nhịn mà nhăn mặt xuýt xoa.

 

Cậu xoa xoa bả vai, dùng tay trái với lấy áo bông, khó khăn lắm mới mặc đồ .

 

Nhìn quanh một lượt, hầu như đều giữ chung một tư thế, cả căn phòng sáng sớm vang lên những tiếng rên rỉ than đau ngớt.

 

Vệ sinh cá nhân xong xuôi, Minh Bắc đến bếp lấy bữa sáng.

 

Cậu rướn cổ xem trong nồi gì, bỗng nhiên một bóng dáng quen thuộc thu hút.

 

Vu Vãn Thu thu phiếu ăn múc cháo ngô cho từng .

 

Cuối cùng cũng đến lượt Minh Bắc, đưa bát khẽ hỏi: "Cậu xuống bếp ?

 

Hôm nay lên núi ?"

 

 

 

 

Loading...