Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 278

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:33:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dưới sự giới thiệu của Hứa Mộng Quốc, đó lượt đến bái phỏng giáo viên của từng khoa, cuối cùng chốt một thời khóa biểu kết hợp cả ba chuyên ngành.

 

May mà Trăn Trăn hiện đang học năm nhất, cả ba chuyên ngành đều những môn đại cương chung.

 

E là từ học kỳ hai năm thứ hai trở , khi các môn chuyên ngành ngày càng nhiều, khối lượng học tập sẽ nặng gấp đôi bây giờ.

 

Vương Tân Văn và Trăn Trăn học khác chuyên ngành, địa điểm lên lớp cũng khác .

 

Sau khi tan học, cả hai đều chạy thẳng đến thư viện để học bài nên cũng nhiều cơ hội gặp mặt.

 

Chẳng mấy chốc một tuần trôi qua.

 

Đến chiều thứ Bảy, Trăn Trăn tan tiết Kinh tế học trở về ký túc xá, Vương Tân Văn đợi sẵn ở lầu.

 

Vừa thấy đó, chị vội hỏi: "Chị thấy bạn cùng phòng của em về cả , em quên mất hôm nay là ngày về nhà đấy?"

 

"Em quên ." Trăn Trăn vội vội vàng vàng chạy lên lầu, nhét cuốn sách Kinh tế học trong tủ, khoác cặp sách lên vai, kéo lấy Vương Tân Văn chạy tuốt cổng Đông. Lúc Minh Bắc đang sốt ruột chờ đợi họ, mãi đến khi thấy bóng dáng hai mới thở phào nhẹ nhõm: "Nhanh lên, chỉ còn chuyến xe cuối cùng thôi đấy."

 

Đi học một tuần, Minh Bắc và Vương Tân Văn cạnh , hào hứng thảo luận về chuyên ngành của cùng những điều tai mắt thấy ở trường. Thấy Trăn Trăn cứ chống cằm thẫn thờ, Vương Tân Văn lo lắng họ một cái: "Chuyên ngành của em thế nào? Chị thỉnh thoảng vẫn thấy bạn cùng phòng của em, nhưng chẳng bao giờ thấy em cả. Có họ khó gần ? Hay là để chị ăn cơm với em nhé."

 

"Mọi đều lắm ạ, em nhỏ tuổi nhất phòng nên ai cũng chăm sóc em." Trăn Trăn mỉm : "Ngoài ngành Báo chí , em còn xin trường học thêm chuyên ngành tiếng Pháp của khoa Tiếng Tây và chuyên ngành Kinh tế học, nên lịch học dày, ít khi tụ tập với các chị ."

 

Minh Bắc và Vương Tân Văn ngẩn , đồng thanh hỏi Trăn Trăn: "Lại còn xin học thêm chuyên ngành khác cơ ?"

 

Chuyện sớm muộn gì cũng sẽ , Trăn Trăn thấy chi bằng cứ cho họ sớm: "Đó là nhờ thầy dạy Văn học của em - ngài Vong Ngã.

 

, hai ngài Vong Ngã chứ?"

 

"Chuyện, ai mà ." Minh Bắc vội vàng đáp: "Đấy là đại gia đầu tiên của Hoa Quốc giành giải Nobel Văn học, nhân vật tầm cỡ bảo vật quốc gia đấy.

 

Vận may của em đúng là thật, ngài Vong Ngã giảng bài cơ đấy."

 

Vương Tân Văn tán thành gật đầu: "Không chị thể nhỉ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-278.html.]

 

Không ngài Vong Ngã vì chị là sinh viên chuyên ngành khác mà đuổi khỏi lớp ?"

 

"Không ạ." Trăn Trăn mỉm : "Các thầy cô trong trường chỉ mong sinh viên học thêm nhiều thứ, chuyện đuổi .

 

Để về em so thời khóa biểu với chị, nếu lúc nào rảnh em sẽ dẫn chị học."

 

Vương Tân Văn phấn khích gật đầu, Minh Bắc nhịn hỏi: "Lúc nãy em chuyện học nhiều chuyên ngành là thế nào?"

 

Trăn Trăn giải thích: "Em với ngài Vong Ngã rằng em học thêm vài chuyên ngành nữa, đó giúp em phân tích tính khả thi và nộp đơn xin phép, nên em tư cách học song song cả ba chuyên ngành."

 

Minh Bắc Trăn Trăn, chẳng nên khen em hiếu học chê họ ngốc nữa: "Này em gái, chúng học một môn đủ nát óc , em nghĩ gì thế?

 

Hơn nữa bây giờ khoa Tiếng Tây chuộng học tiếng Anh, em chọn tiếng Pháp?"

 

Thấy vẻ mặt đầy đồng cảm của Minh Bắc, Trăn Trăn nhịn bật : "Thực cũng ạ, tiết tiếng Pháp em chỉ học về ngôn ngữ, còn các môn về lịch sử văn nghệ tương ứng thì em tự học.

 

Còn về tiếng Anh..." Họ tinh nghịch nháy mắt với Minh Bắc: "Ngài Vong Ngã vốn là chuyên gia về tiếng Anh, nhiều tác phẩm tiếng Anh do đó dịch đều nhận đ.á.n.h giá cao quốc tế.

 

Người đó đồng ý dạy tiếng Anh cho em thời gian rảnh."

 

Minh Bắc há hốc mồm Trăn Trăn, mãi một lúc mới hồn, khỏi cảm thán: "Xem dù là tiểu học đại học, thầy cô vẫn cứ thích những học sinh ham học nhất.

 

Anh thì chẳng dám mong nhất , chỉ cần thầy nhớ tên lắm ."

 

"Thế ." Trăn Trăn còn kịp , Vương Tân Văn bằng lòng: "Tuy cần nhất, nhưng những gì thầy giảng nhất định học cho bằng .

 

Sau em còn trông chờ ở trong căn nhà do chính tay xây đấy."

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Nghe yêu cầu của vợ, Minh Bắc lập tức vỗ n.g.ự.c bồm bộp: "Chuyện nhỏ, đợi nghiệp nhất định sẽ xây cho em một căn nhà độc nhất vô nhị." Anh khựng một chút, vui vẻ bổ sung thêm một câu: "Cũng giống như nhà của Trăn Trăn , cả vườn hoa thật lớn."

 

 

 

 

Loading...