Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 289

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:35:29
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bối cảnh: Công viên."

 

Trăn Trăn thấy tên liền dậy, ngẩng đầu lên thì đúng lúc bắt gặp Hy Tuấn Kiệt đang , thần sắc đó vài phần sâu xa.

 

Trăn Trăn nghĩ ngợi nhiều, ngược đối thoại tình huống với Hy Tuấn Kiệt mà cảm thấy chút hưng phấn.

 

Ở chuyên ngành tiếng Pháp, Trăn Trăn bao giờ dám tự nhận học giỏi nhất chính là vì Hy Tuấn Kiệt.

 

Người đó phát âm cực chuẩn, ngữ pháp tinh thuần, lúc bình thường trao đổi với giảng viên lớp bằng tiếng Pháp gặp chút áp lực nào.

 

Nói ngoa, đó tiếng Pháp cứ như tiếng đẻ .

 

Trăn Trăn thực sự hiểu tại Hy Tuấn Kiệt chọn chuyên ngành , chẳng lẽ là để học cho nhàn?

 

Cả hai cùng bước khỏi chỗ .

 

Trăn Trăn thấy thầy Mạnh hề giục bắt đầu ngay, bèn định bụng bàn bạc với Hy Tuấn Kiệt hai câu.

 

Ai ngờ cô bước đến mặt, Hy Tuấn Kiệt khẽ mỉm với cô, đó dùng tiếng Pháp : "Em đến ?"

 

Trăn Trăn nhịn mà lườm Hy Tuấn Kiệt một cái.

 

Sao cái chẳng theo bài bản gì thế?

 

Còn khớp lời thoại mà bắt đầu luôn .

 

khi dùng dư quang thấy thầy giáo bắt đầu bấm giờ, cô cũng kịp nghĩ ngợi gì khác, chỉ đành đ.â.m lao theo lao mà đáp một câu: "Vâng, em đến muộn."

 

Hy Tuấn Kiệt Trăn Trăn, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Có muộn một chút." Đôi mắt thâm trầm của đó dường như thấu tâm can của Trăn Trăn, giọng điệu cũng mang theo vài phần u buồn: "Xa em quá lâu, mỗi một giây trôi qua đối với đều dài như cả một thế kỷ."

 

Mặt Trăn Trăn tức thì nóng ran như ráng chiều.

 

Tuy đây chỉ là một buổi thi bình thường, nhưng một ánh mắt như thế chằm chằm, Trăn Trăn vẫn cảm giác nhập tâm vai diễn.

 

Nhìn đôi mắt thâm thúy mặt, Trăn Trăn nhịn mà ôm lấy mặt : Trời đất ơi, trai thế lời đường mật như , đúng là phạm quy quá mà.

 

Tiếng Pháp mới chỉ học một học kỳ, trình độ của sinh viên trong lớp hạn, đoạn của Hy Tuấn Kiệt ngoài Trăn Trăn chẳng sinh viên nào hiểu.

 

Thế nhưng kẻ thi đỗ Đại học Đế Đô thì chẳng ai là kẻ ngốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-289.html.]

 

Thấy Trăn Trăn bỗng sững sờ hai má đỏ ửng, đều Hy Tuấn Kiệt chắc chắn lời gì đó " dạng ".

 

Trong lớp tiếng Pháp cũng vài nam sinh thầm mến Trăn Trăn, mấy họ đều tính toán kỹ, đợi học thêm ít vốn liếng tiếng Pháp nữa sẽ dùng ngoại ngữ để bày tỏ tâm ý.

 

Ai mà ngờ còn đang cân nhắc, thì bên Hy Tuấn Kiệt trực tiếp tay hành động ?

 

Nghe tiếng Pháp êm ái trôi chảy, cái gương mặt hơn cả phụ nữ của , mấy nam sinh ý đồ với Trăn Trăn đều thất bại t.h.ả.m hại mà ôm mặt.

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Về phía nữ sinh, ít thích kiểu diện mạo như Hy Tuấn Kiệt.

 

Họ thấy Hy Tuấn Kiệt - vốn ít chuyện với phái nữ - Lý Minh Trăn chăm chú như thế bục giảng, ai nấy đều bứt rứt yên, chỉ hận thể lôi Lý Minh Trăn xuống để tự lên diễn nốt đoạn đối thoại.

 

Còn chuyện hiểu thì chẳng quan trọng.

 

đây cũng là kỳ thi cuối kỳ, Trăn Trăn nhanh ch.óng lấy tinh thần, bước trạng thái thi mô phỏng tình huống.

 

Cô xoa xoa mặt, điều chỉnh một nụ hiền từ, nỗ lực kiễng chân vỗ vai Hy Tuấn Kiệt, với vẻ đầy tâm huyết: "Con trai , tuy con nỡ rời xa , nhưng khi lên tiểu học thì đều thế cả thôi.

 

Đợi con lên lớp hai sẽ quen thôi mà."

 

Thầy Mạnh Hoài Thư nhịn mà phì .

 

Một bối cảnh lãng mạn gặp nam sinh mã thế , đổi là một cô gái bình thường thì chắc chắn sẽ thuận nước đẩy thuyền mà diễn tiếp.

 

Đợi khi tan học tiếp xúc thêm vài , phỏng chừng hai sẽ danh chính ngôn thuận mà hẹn hò với .

 

Ai ngờ cái cô Lý Minh Trăn suy nghĩ thật sự chẳng giống thường, một cặp đôi tình tứ cứ thế cô biến thành con chỉ trong một câu .

 

Hy Tuấn Kiệt cũng phần dở dở Trăn Trăn, thật sự ngờ cô nhân lúc mà chiếm tiện nghi của .

 

Tuy nhiên bài đối thoại tình huống giới hạn phận, chỉ cần Trăn Trăn thể tiếp lời một cách hợp lý thì ai thể bảo cô sai.

 

Hy Tuấn Kiệt mỉm lắc đầu, chỉ đành phối hợp với cô xong năm phút đối thoại.

 

Thầy Mạnh Hoài Thư bục giảng ngớt khi hai họ, thầm nghĩ nên tổ chức thêm vài hoạt động tương tự để kéo gần cách giữa nam sinh và nữ sinh trong lớp.

 

 

 

 

Loading...