"Vâng, sáng mai gặp." Trăn Trăn vẫy vẫy tay với Hy Tuấn Kiệt, đeo ba lô bước đại môn nhà .
Hy Tuấn Kiệt đưa mắt Trăn Trăn nhà, đẩy cửa nhà thấy ông ngoại với vẻ mặt oán hận đang bên cửa: "Quạt của ?"
Hy Tuấn Kiệt vội vàng tháo ba lô xuống, tiên lấy từ trong đó năm sáu cuốn sách, cùng mới từ đáy lôi chiếc quạt đưa cho Trần Lão Đầu.
Trần Lão Đầu thấy động tác của ngoại tôn , đau lòng đến mức suýt ngất , ông vội vàng cướp lấy chiếc quạt, cẩn thận từng li từng tí mở , kiểm tra kỹ một lượt thấy vết gấp vết bẩn nào mới thở phào nhẹ nhõm.
"Quý báu cái quạt của ông thế, tối qua ông còn bỏ quên ở nhà cháu?" Hy Tuấn Kiệt nhét sách ba lô, khoác lên vai.
Trần Lão Đầu nhảy dựng lên, lấy tay chỉ thẳng trán Hy Tuấn Kiệt: "Cái thằng nhóc lương tâm , hôm qua chẳng uống quá chén ?
Ta hỏi , đem chiếc quạt của ?"
Hy Tuấn Kiệt nghiêng đầu né ngón tay của Trần Lão Đầu, thản nhiên về phía : "Cháu hiệu sách mua sách."
"Mua sách?" Trần Lão Đầu cầm quạt xếp bám sát bên cạnh Hy Tuấn Kiệt, vẻ mặt đầy nghi ngờ : "Mấy giá sách nhà hết ?"
"Đọc hết ." Hy Tuấn Kiệt băng qua hành lang về phía phòng , Trần Lão Đầu vội vàng chạy lên mấy bước chắn mặt ngoại tôn: "Anh tưởng ông ngoại dễ lừa thế ?" Trần Lão Đầu khẩy một tiếng: "Vừa nãy ở cửa đều thấy hết ." Nhìn thấy khuôn mặt Hy Tuấn Kiệt thoáng chút cảnh giác, Trần Lão Đầu lộ vẻ hóng hớt, nháy mắt xa với : "Là cô bé ở sát vách ?
Trông xinh xắn ?"
"Cháu ông đang gì." Hy Tuấn Kiệt đẩy cửa phòng, đặt ba lô lên bàn cửa sổ, lấy từng cuốn sách bên trong .
"Thật là diễn!" Trần Lão Đầu tự nhiên xuống bàn , cắm ấm điện đun nước pha : "Cách một cánh cửa mà còn thấy tiếng của ." Trần Lão Đầu bĩu môi: "Anh thấy bao giờ như thế !"
Hy Tuấn Kiệt vô biểu tình liếc ông một cái, xuống chiếc ghế phía bên , tự tay rót chén : "Chuyện của cô ông đừng với bố cháu vội."
"Tại ?" Trần Lão Đầu đầy hứng thú Hy Tuấn Kiệt: "Có con bé đó thèm để ý đến ?"
Hy Tuấn Kiệt rũ mi mắt nhấp ngụm : "Đợi nghiệp xong tính."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-303.html.]
Trần Lão Đầu đầy thâm ý: "Ồ, đây là nhắm tới việc kết hôn luôn cơ đấy."
"Nói nhảm!" Hy Tuấn Kiệt liếc Trần Lão Đầu một cái: "Yêu đương mà lấy mục đích kết hôn tiền đề thì đều là lưu manh hết."
*
Trăn Trăn về tới nhà, bước thùy hoa môn thấy trong phòng tiếng rộn rã, cô về tây sương phòng cất ba lô, rửa sạch mặt mũi chân tay, uống một ca nước lớn mới sang chính ốc.
Vừa cửa thấy cả nhà đang ở sảnh chính, tủ đặt một chiếc tivi đen trắng lớn lắm, hai chiếc râu ăng-ten một trái một vươn thẳng lên trời, tivi đang phát chương trình truyền hình.
Lý Lão Thái đeo kính lão cùng Lý Mộc Vũ, Vương Tố Phân hàng đầu tiên, phía là Minh Nam, Mạnh Tiểu Khê bế Thiêu Bính, Diệu T.ử bên trái; Minh Bắc, Vương Tân Văn bế Miến Diêu bên ; Minh Tây và Tạ Nhã Nam dắt Nguyên Tiêu một bên ăn trái cây, chốc chốc đầu tivi một cái.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Trăn Trăn phòng kịp lên tiếng, Lý Lão Thái ngoái đầu hưng phấn vẫy tay với cô: "Trăn Trăn mau đây, bác cả con gửi cho nhà một cái tivi, con xem , giống hệt như chiếu phim ở rạp , chỉ là nhỏ một chút."
Đã quen với những chiếc tivi bốn năm mươi inch đời , thoạt chiếc tivi nhỏ mười tám mười chín inch quả thật chút quen.
Tuy nhiên hơn mười năm xem tivi, Trăn Trăn cũng cảm thấy vô cùng mới mẻ.
Lý Lão Thái nhích sang ghế của Lý Mộc Vũ một chút, chừa một trống vỗ vỗ lên ghế: "Trăn Trăn đây cạnh bà, bà ôm con xem tivi."
Trăn Trăn hì hì tới xuống: "Cái tivi thật náo nhiệt, bà việc để , mỗi ngày ở nhà bật lên xem cho đỡ buồn."
Lý Lão Thái mỉm gật đầu, tivi mà cảm thán: "Con xem ngày nay sống sướng bao nhiêu, đây cơm còn đủ ăn, suốt ngày chỉ tính toán thêm tí việc, thu thêm tí lương thực cho khỏi c.h.ế.t đói là .
Con bây giờ xem, ngày nào cũng ăn no , còn thể ở nhà xem tivi, ở trong cái nhà lớn thế , đặt ngày xưa mơ cũng chẳng dám nghĩ tới."
Trăn Trăn ôm cánh tay Lý Lão Thái nũng nịu: "Ngày cuộc sống còn hơn nữa kìa, bà cứ yên tâm mà sống thật thọ, đợi con dẫn bà máy bay biển ngắm cảnh, ăn hải sản, còn thể nước ngoài chơi nữa."