Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 312

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:35:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cái đó, đều thể giúp cô lấy nước nóng."

 

Trăn Trăn biểu cảm chút lúng túng chút mong chờ của Hy Tuấn Kiệt, nhịn mím môi : " một ngày lấy nước bốn thấy mệt ?"

 

"Không ." Hy Tuấn Kiệt vội vàng khẳng định: "Coi như là rèn luyện thể thôi mà!"

 

Mặc dù Trăn Trăn cảm thấy việc lấy nước nóng một chuyến đối với chẳng là gánh nặng gì, nhưng Hy Tuấn Kiệt nỗ lực lấy lòng như , cô nỡ từ chối.

 

Cô nở một nụ rạng rỡ với : "Vậy nước nóng của trông cậy nhé."

 

Mắt Hy Tuấn Kiệt sáng lấp lánh như những vì : "Ừ ừ ừ, vấn đề gì."

 

Trăn Trăn Hy Tuấn Kiệt, trong lòng thấy ấm áp lạ thường, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, xách phích nước xoay .

 

Hy Tuấn Kiệt bóng dáng Trăn Trăn khuất lối rẽ ký túc xá nữ, liền vui sướng nhảy cẫng lên một cái tại chỗ, đó hớn hở chạy về phía ký túc xá nam.

 

Đi nửa đường, sực nhớ phích nước của Trăn Trăn còn quên ở đó, vội vàng chạy ngược , xách hai chiếc phích trống đất chạy thẳng về phía nhà lấy nước.

 

Cách đó hơn mười mét, mấy nam sinh khoa tiếng Pháp chơi bóng rổ xong định về ký túc xá, một chỉ bóng lưng của Hy Tuấn Kiệt mà ngơ ngác: "Đó là Hy Tuấn Kiệt ?

 

Cậu nhặt tiền là thi thứ nhất thế?

 

Sao mà hớn hở quá ?"

 

"Thôi , đó chắc chắn Hy Tuấn Kiệt ." Một nam sinh bằng giọng Đông Bắc đậm đặc: "Ông cái điệu nhảy tưng tưng như thằng ngốc nãy xem, Hy Tuấn Kiệt mười tuổi chắc cũng chẳng cái trò đó."

 

" bộ đồ thể thao đó cả trường chỉ mỗi mặc thôi mà." Một khác gãi đầu nghi hoặc: "Thực Hy Tuấn Kiệt đối xử với lắm, hỏi gì cũng giảng, chỉ là thích thôi."

 

"Nếu trai cỡ đó cũng chẳng thích ." Anh Đông Bắc ôm bóng rổ nhận xét: "Đàn ông mà quá cũng chẳng chuyện lành gì.

 

Thời cổ đại ai đó quá mà đến c.h.ế.t đấy, Hy Tuấn Kiệt mà lên thì chừng cũng dễ xảy t.a.i n.ạ.n tương tự lắm."

 

"Cũng may Hy Tuấn Kiệt tuy trai nhưng trông vẫn nam tính, chứ nếu mà ẻo lả thì chắc chắn dám ở cùng phòng với ."

 

Mấy gã con trai đang tán dóc rôm rả, rẽ ngoặt một cái thấy Hi Tuấn Kiệt tay xách hai chiếc phích nước, gương mặt chút biểu cảm đang họ chằm chằm. Gã thanh niên gốc Đông Bắc giật b.ắ.n , ôm quả bóng rổ nhảy dựng xa ba mét, mồm loa mép giải: "Ối ơi, tim ! Tự nhiên dán lưng tường thế cái gì hả?"

 

Hi Tuấn Kiệt bực liếc xéo một cái: "Các gào tên to thế, tưởng điếc chắc?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-312.html.]

 

"Không , cái đó...

 

bọn cũng ngờ là thật." Gã Đông Bắc rón rén nhích gần, thấy vẻ mặt Hi Tuấn Kiệt rõ ràng còn vương nét hớn hở, bèn tò mò hỏi: "Nãy một nhảy nhót cái gì như thằng dở thế?"

 

Hi Tuấn Kiệt thản nhiên gã: "Sáu giờ tối nay sân bóng rổ đấu một chọi một, ai thua xách nước cho thắng trong vòng một tháng."

 

Gã Đông Bắc xong đần mặt : "Này, bắt nạt thế chứ, bọn chỉ chơi bời nghiệp dư, so với hạng tập tành bài bản như ."

 

"Ồ?

 

Cậu sợ ?

 

Tự thấy đủ trình?" Hi Tuấn Kiệt mỉm nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt đầy vẻ thâm trầm khiến gã Đông Bắc tức đến mức gãi tai bứt tóc, hận thể táng quả bóng rổ ngay lập tức: "Ai bảo đủ trình!" Gã nghiến răng nghiến lợi: "Đấu thì đấu!

 

Đừng chơi một tháng, chơi lớn hẳn , đứa nào thua xách nước đúng ba mươi mốt ngày."

 

Đám đông vốn đang hào hứng chờ gã tiền cược lớn hơn, thấy chỉ tăng thêm một ngày liền đồng thanh chê bai: "Xì..."

 

Gã Đông Bắc chẳng thèm quan tâm, vênh mặt lên: "Thì một tháng cũng lúc chỉ ba mươi ngày thôi mà, tiền cược của là cực kỳ thành ý đấy, đúng Tuấn Kiệt?"

 

Hi Tuấn Kiệt mỉm nhạt gã: "Chỉ cần hối hận là ."

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Gã Đông Bắc vỗ n.g.ự.c bôm bốp: "Quân t.ử nhất ngôn, tứ mã nan truy!"

 

Sáng sớm hôm , gã Đông Bắc thật thà xách về hai phích nước nóng cho Hi Tuấn Kiệt.

 

Đến khi gã gội đầu ở nhà tắm công cộng về, phát hiện hai phích nước nóng xách cánh mà bay.

 

dùng khăn lau đầu ngơ ngác tìm khắp nơi: "Nước xách cho Hi Tuấn Kiệt ?

 

Đừng để thằng nhóc đó chạy bộ về bảo nuốt lời."

 

Đám nam sinh cùng ký túc xá gã bằng ánh mắt đầy thương cảm: "Hi Tuấn Kiệt xách ."

 

 

 

 

Loading...