Như bộ nội thất ở phòng khách gian chính chính là loại gỗ trắc khảm xà cừ, bàn ghế chạm khắc tinh xảo cả hai mặt với các họa tiết như Phú Quý Cát Tường, Ngũ Phúc Phụng Thọ, Trúc Báo Bình An.
Vì là đồ cổ quá quý hiếm nên Hi Trường Ba và Lăng Tú Lam chú ý lắm đến nội thất, mà đồng loạt thu hút bởi một dãy Lan Hoa bày ở sảnh chính.
Những giống lan họ thấy ở phòng Hi Tuấn Kiệt tối qua, ở đây cơ bản đều đủ.
Nhìn kỹ chậu hoa, chúng đều cùng một loại, cùng một dòng, rõ ràng là mua cùng .
"Bà cụ , hoa nhà nuôi quá." Lăng Tú Lam khen một câu.
"Toàn là con bé Trăn Trăn nhà chăm đấy." Lý Lão Thái hễ nhắc đến cháu gái là chỉ khen và khen: "Nó từ nhỏ thích vọc vạch hoa cỏ, thứ gì tay nó cũng lớn nhanh như thổi.
Cô mà thích thì lúc về cứ bê hai chậu mà dùng."
"Nhà cháu cũng ít Lan Hoa." Lăng Tú Lam : "Cháu đặc biệt thích hoa cỏ, chỉ là nuôi vụng.
Hôm nào Minh Trăn rảnh thì sang nhà cô chơi, hai cô cháu cùng trò chuyện về hoa cỏ.
Bà cụ , cháu thấy con bé là thấy thích để cho hết ."
Lý Lão Thái vui vẻ đáp: "Nếu cô chê nó nghịch ngợm thì cứ bảo nó sang chơi.
Hồi ở tỉnh Hắc, chúng cũng sang nhà buôn chuyện thôi.
Giờ lên Đế Đô chẳng quen ai, tán gẫu cũng chẳng chỗ."
"Sau bà và chị dâu cứ lúc nào rảnh là sang nhà em chơi nhé.
Bình thường bọn trẻ học nhà, em ở một cũng buồn lắm." Lăng Tú Lam nhiệt tình : "Người bảo bán em xa mua láng giềng gần, huống hồ hai nhà vốn là cùng một vương phủ tách , chỉ cách một bức tường, càng nên thiết hơn."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
"Được, thế lúc nào rảnh cô cũng sang chơi.
Nhà tuy nhiều hoa nhưng trồng khối rau, cô thích ăn gì cứ sang mà hái." Lý Lão Thái ở nhà lâu cũng bí bách, thấy sẵn lòng giao lưu với gia đình liền sảng khoái đồng ý ngay.
Trong nhà đang chuyện rôm rả thì Trăn Trăn bưng khay .
Nhà ngon do Lý Mộc Văn tặng, để tỏ lòng kính trọng khách, Trăn Trăn còn đặc biệt tìm trong gian một bộ đồ sứ ngự diêu cuối thời Thanh để pha .
Hi Trường Ba nhấc nắp chén, khẽ nhấp một ngụm khen: "Trà ngon!"
Lăng Tú Lam đỡ lấy chén từ tay Trăn Trăn đặt lên bàn bên cạnh, cô mà trong lòng mừng rỡ khôn xiết: "Đứa nhỏ ngoan, đừng bận rộn nữa, đây chuyện với cô nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-328.html.]
"Dạ ạ." Trăn Trăn tươi đáp lời, đưa cho Hi Tuấn Kiệt một chén khác.
Từ lúc gian chính, Hi Tuấn Kiệt nhanh ch.óng điều chỉnh tâm lý.
Đã lỡ mặc đồ giản dị thì thể hiện cho thật , thể tự ti bỏ mặc mà để ấn tượng .
Vì , ngay khi Trăn Trăn bưng đến, Hi Tuấn Kiệt vội vàng dậy đỡ lấy chén .
Còn kịp đặt xuống bàn, vội vàng khen một câu: "Trà em pha thơm quá, hôm nay thật phúc phần ."
Trăn Trăn híp mắt: "Anh còn uống mà em pha ngon cơ ?"
Hi Tuấn Kiệt gương mặt rạng rỡ nụ : " ngửi thấy hương em pha mà."
Hi Trường Ba từ lúc chỉ mải chuyện với Lý Mộc Vũ, vốn dĩ để ý đến hành động của con trai phía .
Giờ thấy bộ dạng săn đón của Hi Tuấn Kiệt, ông thầm đắc ý: Cái thằng ranh con, còn bảo quen con gái nhà , cái cách nịnh bợ điêu luyện thế , chắc là thích con bé lâu lắm đây.
Lý Lão Thái đeo kính lão , tỉ mỉ quan sát Hi Tuấn Kiệt một lượt, ánh mắt hiện lên vài phần yêu mến: "Chà, đây là con trai chị ?
Trông khôi ngô tuấn tú quá."
Lăng Tú Lam vội đáp: "Vẫn là Lý Minh Trăn nhà bà xinh hơn ạ.
Chẳng giấu gì bà, cháu cũng nhiều nơi, gặp ít mỹ nhân , nhưng Minh Trăn chỉ mà quan trọng là còn linh khí, một cái là thấy mến ngay."
Ai mà chẳng thích khác khen con cháu nhà .
Lăng Tú Lam dứt lời, Lý Lão Thái tít cả mắt.
Vương Tố Phân thấy khách cứ khen con gái suốt cũng ngượng ngùng: "Cô đừng nó vẻ ngoài nền nã thế , thực nghịch ngợm nhảy nhót như con sóc mà."
"Năng động mới chứ ạ." Lăng Tú Lam vội : "Tuấn Kiệt nhà em thì trầm tính quá.
Trước đây còn bảy giờ sáng cùng bố ngoài chạy bộ, giờ bố nó gọi nào cũng chịu ." Bà Trăn Trăn với vẻ hài lòng: "Vì Trăn Trăn và Tuấn Kiệt là bạn học, cùng chuyên ngành tiếng Pháp, hai đứa thể hẹn cùng chạy bộ cho vui.
Tuấn Kiệt, ở trường con cũng quan tâm chăm sóc Trăn Trăn nhiều đấy nhé."
Vừa dứt lời, Minh Tây và Minh Bắc thịt gà vịt xong bước nhà chào hỏi.