Cô nhẹ nhàng c.ắ.n bỏ đầu tôm, giữ lấy phần thịt kéo nhẹ đuôi, thế là bộ lớp vỏ bong , chỉ còn phần thịt tôm mềm mại tươi ngon trong miệng, dư vị còn đọng mãi.
"Ngon quá mất." Trăn Trăn gắp thêm một con nữa bỏ miệng giơ ngón tay cái về phía Hy Tuấn Kiệt, cảm động đến mức suýt : "Sao thể nấu ăn ngon thế ?"
Hy Tuấn Kiệt đặt bồ câu chiên vàng lên thớt cắt đôi bày đĩa, thấy Trăn Trăn chỉ trong vài phút ăn hết năm con tôm rim, liền đặt đôi bồ câu cắt đĩa của cô, vẫn dùng cái cớ cũ: "Nếm thử vị giúp với."
Bồ câu vẫn còn nóng, Trăn Trăn dùng đũa gắp dùng ngón tay cẩn thận giữ lấy cánh chim, c.ắ.n một miếng phần thịt lưng.
Chim bồ câu Hy Tuấn Kiệt lớp da giòn rụm mà cháy, thịt mềm quá mặn, nước thịt mọng phần thịt hề khô, Trăn Trăn ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ.
Cứ Hy Tuấn Kiệt xong một món là Trăn Trăn nếm thử một món, trong vòng bốn mươi phút mười hai món ăn lò, Trăn Trăn sắp ăn no luôn .
Cô lấy khăn tay lau miệng, trong khi Hy Tuấn Kiệt đang thực hiện công đoạn trang trí cuối cùng.
Người đó lấy những bông hoa tươi hái ngoài vườn đặt đĩa, trông vô cùng bắt mắt.
Xoa xoa cái bụng tròn căng, Trăn Trăn sảnh chính bày biện bàn ghế, Minh Tây giúp bưng thức ăn, còn Minh Bắc thì chạy mời ăn cơm.
Một bàn thức ăn đầy ắp, ngoại trừ vịt và gà hầm nấm là do Trăn Trăn , những món còn đều do tay Hy Tuấn Kiệt đạo diễn.
Trăn Trăn chút ngại ngùng đó: "Anh là khách mà còn vất vả nấu cơm, thật là ngại quá."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
"Có gì mà ngại chứ?" Hy Tuấn Kiệt dịu dàng Trăn Trăn, giọng đầy vẻ nuông chiều: " sẵn lòng nấu cơm cho em ăn cả đời mà."
Trăn Trăn ôm đôi má đỏ bừng Hy Tuấn Kiệt, cảm thấy tê rần vì sự ngọt ngào của đó: Một trai trai, dỗ dành nấu ăn ngon thế mà thể là bạn trai ?
Kiếp chắc chắn cứu cả thế giới !
Thấy Trăn Trăn cứ chớp mắt, Hy Tuấn Kiệt mỉm giúp cô chỉnh mấy sợi tóc: "Nếu em còn nữa là đồ ăn nguội mất đấy."
Trăn Trăn lập tức hồn, sắc tuy quan trọng nhưng lúc nào chẳng , còn món ngon mà nguội thì hương vị sẽ giảm sút, chẳng là lãng phí công sức của Hy Tuấn Kiệt .
Trăn Trăn vội vàng lấy cái khay dài , xếp sáu đĩa thức ăn lên định bưng ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-335.html.]
Hy Tuấn Kiệt nhanh tay cản cô , bất lực : "Chẳng bảo mấy việc thế cứ giao cho ?"
"Phải !" Trăn Trăn cẩn thận đặt khay tay Hy Tuấn Kiệt: "Lần đầu yêu nên quen lắm." Nhìn cánh tay trông mấy vạm vỡ của đó, cô lo lắng dặn dò: "Nếu bưng nổi thì nhớ bảo em nhé, sức em khỏe lắm đấy."
Hy Tuấn Kiệt nhận lấy khay, thong thả bước : "Chút sức lực vẫn , dù ..." Ánh mắt đó lướt qua Trăn Trăn: "Còn bế thứ nặng hơn thế nhiều."
Trăn Trăn lập tức hiểu ý trong lời của Hy Tuấn Kiệt, cô cảm thấy mặt chắc chắn đỏ lên .
Hai đến hành lang thì Minh Bắc và Minh Tây cũng bước .
Trăn Trăn chỉ tay bếp bảo: "Thức ăn xong hết , hai bưng giúp một tay."
Minh Bắc rướn cổ sáu món ăn đầy đủ sắc hương vị khay, lập tức thấy đói bụng.
Xoa xoa bụng, Minh Bắc quyết định nịnh nọt Trăn Trăn một chút để còn ăn ké nhiều : "Em gái , mấy món em là ngon , tay nghề càng ngày càng cừ khôi đấy."
Trăn Trăn liếc Hy Tuấn Kiệt bên cạnh, hớn hở khoe với Minh Bắc: "Là Tuấn Kiệt đấy." Nghe Trăn Trăn với giọng điệu như một nhà, lòng Hy Tuấn Kiệt ngọt như rót mật.
Thấy đó cứ ngây ngốc, Trăn Trăn lo lắng đỡ lấy cánh tay đó, thúc giục tiếp tục tới.
Minh Bắc theo bóng lưng hai khuất dần, cứ thấy gì đó sai sai.
"Anh hai, Hy Tuấn Kiệt cũng khá đấy chứ, còn nấu ăn nữa, còn vẻ xịn hơn cả Trăn Trăn ." Minh Bắc thấy vẻ mặt bàng hoàng của Minh Tây, liền gãi đầu khó hiểu: "Thì nấu ăn thôi mà, cần sợ đến mức đó ?"
Minh Tây ôm lấy trái tim đang đập thình thịch vì kinh hãi, cảm giác như phát hiện một bí mật động trời.
Nghĩ việc sáng nay ở nhà chính lỡ miệng chuyện Trăn Trăn và Hy Tuấn Kiệt cùng chạy bộ, Minh Tây chỉ tự vả cho một cái.
Thảo nào bố bằng ánh mắt đó, hóa là "cây bắp cải" mọng nước nhà sắp đào mất .