Lăng Tú Lam lập tức đáp lời: "Bà cứ yên tâm, ngày mai con bảo sang ngay."
" , ngoài chỗ vệ sinh , con ai thợ đập tường ?" Lý Lão Thái nghiêm túc hỏi.
Lăng Tú Lam ngẩn , hiểu ý bà: "Bà định đập bức tường nào ạ?"
"Thì mấy bức tường ngăn giữa hai sân nhà dựng thêm đấy." Lý Lão Thái khoa tay hiệu: "Cái nhà chúng đang ở vốn là của Trăn Trăn, đợi nó và Tuấn Kiệt cưới thì đều là một nhà, chi bằng đập thông luôn cho , chị em qua chuyện cũng tiện hơn."
Lăng Tú Lam sững sờ: "Thế mấy đứa cháu của bà đồng ý ?"
"Có gì mà đồng ý, lúc mua tên Trăn Trăn ." Lý Lão Thái : "Hiện giờ chỉ vợ chồng Minh Bắc - đứa cháu thứ tư của - cùng hai đứa nhỏ ở chung thôi, nhưng dạo tụi nó cũng đang xem nhà .
Nghe nhắm một cái sân nhỏ, phía năm gian phòng, phía cả mẫu vườn, đợi tụi nó nghiệp xong là dọn qua đó ngay."
Vương Tố Phân cũng phụ họa: " là chúng về ở với thằng cả, nhưng ở đây quen bén tiếng nên cũng chẳng dọn nữa, chỉ mong cô đừng chê chúng là gánh nặng là ."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
"Bà gì thế, các bà mà dọn thì con mới là đầu tiên đấy." Lăng Tú Lam : "Nhà rộng, vốn dĩ trống nhiều phòng, đông mới vui chứ.
Hơn nữa bình thường con ở nhà một , thiếu thì chẳng buồn chán đến nhường nào."
Lý Lão Thái khà khà: "Vậy quyết định thế nhé, ngày mai gọi đến đập tường."
Trong nhà bàn bạc rôm rả là thế, nhưng ở trường, Si Tuấn Kiệt và Trăn Trăn lúc dồn quá nhiều tâm trí chuyện kết hôn.
Sau kỳ thi nghiệp, cả hai bắt đầu chuẩn cho công việc tương lai.
Si Tuấn Kiệt và Trăn Trăn thuộc khóa sinh viên đại học đầu tiên khi khôi phục chế độ thi cử, giá trị bằng cấp hạng tầm thường như các trường "Công Nông Binh" đây.
Từ lúc còn học, họ các bộ ngành nhà nước nhắm sẵn.
Vừa nghiệp xong, giấy báo nhận việc gửi tới tấp.
Si Tuấn Kiệt sẽ đến việc tại Vụ Châu Âu thuộc Bộ Ngoại giao, còn Trăn Trăn nhận thông báo của Thông tấn xã Hoa Quốc.
Xưởng nội thất tên Trăn Trăn trở thành thương hiệu đồ gỗ một trong nước, nhưng từ khi việc quỹ đạo, cô ít khi can thiệp chuyện nội bộ, ngay cả khâu thiết kế cũng xưởng chuyên trách riêng.
Để khích lệ tinh thần công nhân, mỗi năm Trăn Trăn trích một phần mười lợi nhuận tiền thưởng, và bốn phần mười lợi nhuận lương cho Tôn Nhân Đức.
Tôn Nhân Đức vô cùng cảm kích ơn tri ngộ năm xưa của Trăn Trăn, cộng thêm bản ông vốn đam mê quản lý doanh nghiệp nên hận thể ở lì trong xưởng 24/24, việc như thể liều mạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-424.html.]
Trước khi nghiệp, lúc nộp hồ sơ cá nhân, Trăn Trăn cũng khai báo việc sở hữu doanh nghiệp.
Tuy nhiên, Thông tấn xã Hoa Quốc dường như mấy bận tâm, vẫn gửi giấy báo nhận việc cho cô.
Trăn Trăn vốn cũng Thông tấn xã phóng viên vài năm, một mặt để mở mang tầm mắt, tích lũy kiến thức, mặt khác là để mở rộng quan hệ, dọn đường cho giấc mơ của .
Hai lỉnh kỉnh đồ đạc mang về nhà, chỉ một tuần nghỉ ngơi khi đến đơn vị trình diện.
Lý Lão Thái chuyện thì cuống cả lên: "Sao mà gấp gáp thế, thể cưới xong mới ?"
Trăn Trăn tủm tỉm lay tay bà: "Bà nội ơi, vội , con còn đang đợi Si Tuấn Kiệt cầu hôn con đây ."
"Cầu hôn là cái gì?" Lý Lão Thái lú lẫn: "Ý con là bảo nó mang lễ vật đến dạm hỏi ?
Ái chà, thời đại nào mà con còn câu nệ mấy chuyện đó."
Vương Tố Phân bên cạnh cũng đỡ : "Tường nhà đập thông cả , còn dạm hỏi cái nỗi gì nữa.
Cứ chọn ngày lành tháng đại là xong thôi, chú Ba chú Tư của con còn từ tỉnh Hắc Long Giang về nữa, gọi điện sớm mới ."
Trăn Trăn mỉm kín đáo: "Con , mấy ngày nữa là định thôi, đừng lo quá."
Thực mấy ngày nay Si Tuấn Kiệt đang âm thầm chuẩn lễ cầu hôn.
Để tạo sự bất ngờ, Trăn Trăn cố tình thu hồi hết ý thức , kiên quyết lén một chút nào.
Thế kỳ nghỉ một tuần cũng sắp trôi qua.
Cuối cùng, sáng ngày nghỉ cuối cùng, Si Tuấn Kiệt đỏ mặt chạy vòng qua vườn đến gõ cửa phòng Trăn Trăn.
Vì thu hồi ý thức nên Trăn Trăn hề Si Tuấn Kiệt tới.
Cô chút ngạc nhiên khi mở cửa phòng, ngáp một cái: "Sớm thế chuyện gì ?"
Si Tuấn Kiệt thấy Trăn Trăn đang mặc bộ đồ ngủ, nhất thời mắt chẳng để , cố gắng dời tầm mắt chỗ khác hỏi thật nhanh: "Hôm nay em thể ngoài với một chuyến ?"