Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 428

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:40:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh mới nghiệp lấy nhiều tiền mua nhẫn xịn thế ?

 

Không hỏi xin dì Lăng đấy chứ?"

 

Hy Tuấn Kiệt Trăn Trăn, chu môi lên: "Lúc chẳng lẽ nên hôn ?"

 

"Đừng giả bộ đáng yêu." Trăn Trăn nhéo môi Hy Tuấn Kiệt ấn ngược : "Có nào?

 

Cẩn thận em tháo nhẫn trả cho đấy nhé."

 

"Nói!

 

Nói!

 

Nói mà!" Hy Tuấn Kiệt giơ tay đầu hàng, thừa lúc Trăn Trăn chú ý liền ôm chầm lấy đó lòng, nhanh ch.óng hôn trộm một cái lên môi đó mới thành thật khai báo: "Năm xưa lúc cha ở Pháp một bất động sản, khi rời họ chuyển hết những ngôi nhà đó sang tên .

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

tiện nên tiền thuê nhà những năm qua đều ủy thác cho ngân hàng đầu tư cố định, may mà lợi nhuận đều ." Hy Tuấn Kiệt siết c.h.ặ.t vòng tay ôm Trăn Trăn: "Năm ngoái lúc về Pháp, nhờ bà rút tiền mua chiếc nhẫn , em thích ?"

 

Trăn Trăn Hy Tuấn Kiệt, cảm thấy xót xa: "Mua chiếc nhẫn chắc là vét sạch vốn liếng của nhỉ?"

 

Hy Tuấn Kiệt mỉm : "Vẫn mà, tiền còn đủ để nuôi em cả đời."

 

Trăn Trăn tựa lòng Hy Tuấn Kiệt, đưa tay ôm lấy cổ : "Vậy là em sẽ chờ nuôi em cả đời đấy nhé?"

 

Hy Tuấn Kiệt tì trán trán Trăn Trăn, làn môi ngày càng sát gần bờ môi đỏ mọng của đó: "Nói lời giữ lấy lời đấy nhé!"

 

Trăn Trăn khẽ một tiếng, ngẩng đầu áp sát môi Hy Tuấn Kiệt.

 

Tuy hai đầu hôn , nhưng mỗi chạm môi vẫn luôn mang cảm giác đỏ mặt tim đập rộn ràng.

 

Hy Tuấn Kiệt ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo thon nhỏ của Trăn Trăn, bàn tay to lớn mơn trớn lưng đó.

 

Cả hai cảm giác như nụ hôn kéo dài cả một thế kỷ, mới chậm rãi rời khỏi làn môi .

 

Trăn Trăn tựa đầu l.ồ.ng n.g.ự.c Hy Tuấn Kiệt, bàn tay nhỏ nhắn men theo những thớ cơ lớp áo mà chậm rãi trượt .

 

Cảm giác tê dại khiến yết hầu Hy Tuấn Kiệt tự chủ mà chuyển động lên xuống.

 

Anh nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ bé của Trăn Trăn, bất lực đó: "Nếu em còn sờ tiếp như , sẽ nhịn mà đòi động phòng sớm với em mất."

 

Đôi mắt Trăn Trăn lập tức sáng rực lên, đầy mong đợi Hy Tuấn Kiệt: "Lúc nào thế?

 

Ngay tại đây ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-428.html.]

Hi Tuấn Kiệt dở dở Trăn Trăn, đưa tay nhéo nhẹ cái mũi nhỏ của cô: "Lý Minh Trăn, em thật là chẳng ngại ngùng gì cả."

 

Trăn Trăn hì hì, mười ngón tay đan c.h.ặ.t tay Hi Tuấn Kiệt: "Chủ yếu là vì nhan sắc của khó lòng mà cưỡng , em nhẫn nhịn bao nhiêu năm qua tuyệt đối là vì em là một chính nhân quân t.ử đấy."

 

"Câu đáng lẽ để mới đúng chứ?

 

Em cứ giành hết lời thoại của thôi." Hi Tuấn Kiệt xoa đầu Trăn Trăn, đặt một nụ hôn lên khóe môi cô: "Đi nào, dẫn em xuống ngắm hoa."

 

Hai dắt tay , thong thả theo con đường nhỏ thung lũng.

 

Nếu từ đỉnh núi là một bức tranh ghép từ hoa hồng, thì khi xuống thung lũng, họ đắm trong vẻ kiêu sa của chúng.

 

Trăn Trăn cúi xuống ngửi hương thơm ngào ngạt của những đóa hồng, chút nỡ : "Anh tốn bao nhiêu tâm huyết để chăm sóc vườn hoa , để chúng đây thì phí quá."

 

Hi Tuấn Kiệt từ trong đống cỏ bên cạnh lôi một chiếc kéo lớn dùng để tỉa cây: "Vậy để cắt hết chúng xuống cho em mang về nhé, như ngày nào em cũng thể thấy hoa hồng tặng."

 

Trăn Trăn gật đầu, Hi Tuấn Kiệt tỉ mẩn cắt từng cành hồng, ước chừng đến mấy trăm cành.

 

Trăn Trăn cũng dùng cỏ bện thành một sợi dây thừng để buộc chúng thành bó.

 

Hi Tuấn Kiệt nhấc bó hoa lên, cảm nhận sức nặng tay ngước con đường lên núi, khẽ thở phào: "Chúng ngoài sớm thôi, mang theo đống hoa chắc là sẽ mất thời gian hơn lúc đấy."

 

Đến lúc Trăn Trăn mới , hóa mấy tháng qua ngốc leo qua cả ngọn núi mới thung lũng .

 

thấy buồn thấy xót xa: "Sao ngốc thế hả?"

 

"Hửm?" Hi Tuấn Kiệt chút ngơ ngác hiểu ý cô.

 

Trăn Trăn nhịn : "Thật nơi đây lúc săn em từng đến , đằng một cái hang núi thể thông trực tiếp bên ngoài."

 

Hi Tuấn Kiệt ôm bó hoa hồng với vẻ mặt thể tin nổi: "Không...

 

thể nào...

 

thấy cái hang nào !"

 

Trăn Trăn nắm lấy tay Hi Tuấn Kiệt, dẫn gạt đám cỏ dại tìm thấy cái hang núi vô cùng kín đáo .

 

Chỉ mất năm sáu phút, hai chui bên ngoài.

 

Hi Tuấn Kiệt chiếc ô tô của đang đỗ ngay gần đó, mặt đầy vẻ tuyệt vọng mà ôm trán: "Anh leo núi hơn ba mươi đấy!!!"

 

 

 

 

Loading...