Tiếng gõ cửa vang lên, Vương Tinh Thành ngẩng đầu: "Vào !" Tưởng Mạnh Hiên đẩy cửa, rạng rỡ : "Xã trưởng, Lý Minh Trăn đến ạ."
"Ôi chao!" Vương Tinh Thành lập tức dậy đón tiếp, chủ động chìa tay: "Phóng viên Lý, chào mừng cháu về nước."
Lý Minh Trăn tòa soạn nhiều năm nhưng đây là đầu tiên gặp xã trưởng, trong lòng cũng chút xúc động: "Chào bác Vương ạ."
"Phóng viên Lý tuổi trẻ tài cao quá!" Gặp Lý Minh Trăn, Vương Tinh Thành cũng tránh khỏi việc nhắc đến chuyện cổ vật: "Lịch sử đau thương là nỗi đau của mỗi dân Hoa Quốc.
Cháu việc mà nhiều nhưng đủ khả năng."
Lý Minh Trăn mỉm : "Chủ yếu là cháu may mắn thôi ạ, tình cờ gặp nhiều cổ vật nước như .
Nếu là khác cũng sẽ như thế thôi."
Vương Tinh Thành bình luận thêm.
Đối mặt với khối tài sản giá trị liên thành, ai cũng đưa quyết định như .
Cũng chính vì thế, từ lãnh đạo cấp cao đến dân thường Hoa Quốc đều dành cho Trăn Trăn sự kính trọng chân thành.
Tưởng Mạnh Hiên nhân cơ hội đòi quyền lợi cho cấp : "Xã trưởng, đồng chí Lý Minh Trăn những năm qua bôn ba khắp các nước vì cổ vật và tòa soạn, kết hôn nhiều năm vẫn lo chuyện gia đình.
Ông xem tòa soạn chúng nên ưu tiên cho cháu một chút ạ?"
Vương Tinh Thành gật đầu: "Cứ để phóng viên Lý nghỉ ngơi ba tháng .
Sau khi thì sắp xếp công việc nào nhẹ nhàng thôi để cháu còn chăm lo cho gia đình."
Thế là ngày đầu tiên khi về nước, Trăn Trăn mới ở cơ quan hai tiếng "" cho về nhà một cách kỳ quặc.
Náo nhiệt một tuần, nhà cửa trở nên vắng lặng.
Lý Lão Thái đang thấy quen thì thấy Trăn Trăn về.
"Trăn Trăn, con về ?
Quên đồ ?" Lý Lão Thái vội chạy hỏi.
Trăn Trăn lắc đầu: "Dạ , lãnh đạo bảo con nghỉ thêm ba tháng nữa ạ."
"Ôi, thế thì quá!" Lý Lão Thái lập tức vỗ tay đét một cái: "Mẹ Trăn Trăn ơi, nhanh bảo chị Dương ngoài mua con gà về tẩm bổ cho Trăn Trăn thật ."
Trăn Trăn đến tẩm bổ là bủn rủn chân tay, vội níu lấy Vương Tố Phân: "Mẹ ơi ơi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-506.html.]
Xin đừng bồi bổ cho con nữa, bổ nữa là con nôn mất."
"Muốn nôn ?" Vương Tố Phân vui mừng Trăn Trăn: "Con mang ?"
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Mặc dù Trăn Trăn mang thai, nhưng mới một tuần thì máy móc tiên tiến nhất cũng chẳng soi .
Vì đó lắc đầu, tinh nghịch : "Dạ ạ, nhưng con sẽ tiếp tục nỗ lực."
Lý Lão Thái bỗng nhớ lời Trăn Trăn khi nước ngoài, liền tiếp lời: "Sinh đôi nhé, trai gái đều cả, nhất là đủ nếp đủ tẻ, em gái trai bảo vệ, cưng chiều mới ."
"Con cũng nghĩ thế ạ." Trăn Trăn : "Con nhất định sẽ m.a.n.g t.h.a.i đôi."
Vương Tố Phân hai bà cháu chuyện phi lý, nhịn xen hỏi: "Thế rốt cuộc Trăn Trăn ăn gì, cho ngay nào."
Trăn Trăn suy nghĩ một lát bảo: "Tôm cá gì cũng ạ, sinh con cho thông minh."
Vương Tố Phân thấy ăn tôm cá sinh con thông minh liền phấn khởi hẳn: "Cái cần ngoài mua, cá tôm trong ao nhà là tươi nhất ."
Thế là Lý Lão Thái và Vương Tố Phân hăng hái hẳn lên.
Trăn Trăn sợ hai bày một bàn đầy thức ăn nên dặn dặn đừng nhiều quá.
Lý Lão Thái và Vương Tố Phân bàn bạc cả ngày, hôm nay ăn gì ngày mai ăn gì, quyết tâm để Trăn Trăn ăn trùng món.
Ăn ngon mặc chẳng lo nghĩ gì, từ xưởng nội thất, xưởng may đến thẩm mỹ viện đều kinh doanh , Trăn Trăn vạn sự vô ưu, chỉ một tháng mà gương mặt nhỏ nhắn tròn trịa hẳn .
Khi Trương Nhân Trạch đến bắt mạch cho Lý Lão Thái, thấy trạng thái của Trăn Trăn thì bật : "Mới gặp một tháng thôi nhỉ?
Hạt hướng dương biến thành hạt dưa hấu ?"
Trăn Trăn sờ gương mặt phúng phính của cũng rầu rĩ: "Con cũng thấy dạo ăn nhiều ạ."
Lý Lão Thái dáng vẻ của Trăn Trăn, cảm thấy đơn thuần là do ăn nhiều, bèn nháy mắt hiệu với Trương Nhân Trạch: "Chú Trương , chú xem giúp Trăn Trăn nhà với, xem con bé điều dưỡng sức khỏe thế nào ?"
Trăn Trăn tự giác xuống bàn chìa tay .
Trương Nhân Trạch bắt mạch, gương mặt hiện lên vài phần vui mừng: "Tuy ngày còn ngắn, nhưng thấy tám phần là t.h.a.i ."
Lý Lão Thái mừng rỡ "ôi chao" một tiếng, vỗ tay nhảy cẫng lên khỏi ghế: " bảo mà, nếu m.a.n.g t.h.a.i thì khẩu vị thế .
Này, chú Trương, Trăn Trăn nhà m.a.n.g t.h.a.i đôi rồng phượng ?"