Lăng Tú Lam ở nhà nhiều năm, so với việc trông trẻ chăm lo việc nhà, bà thực sự thích xông pha sự nghiệp của hơn, điều đó mang cho bà cảm giác mãn nguyện về tâm lý.
Dù dành thời gian cho thẩm mỹ viện, nhưng dù bà cũng là chồng, nếu chuyện gì cũng để thông gia thì sợ con dâu trong lòng thoải mái, gây sứt mẻ mối quan hệ chồng nàng dâu vốn đang hòa hợp.
Ngược , Vương Tố Phân cả đời quanh quẩn với bếp núc con cái, bà cảm thấy hạnh phúc chính là chăm sóc con cái, điều đó mang cho bà cảm giác cần đến.
Trăn Trăn hiểu tâm trạng của hai , cũng đoán nỗi lo của Lăng Tú Lam, vì cô cũng khuyên: "Mẹ, bây giờ việc xây xưởng thể thiếu .
Bên đẻ con và Tuấn Kiệt , cứ yên tâm việc ạ."
" đấy, chị đừng khách sáo nữa." Lý Lão Thái nắm tay Lăng Tú Lam: "Có Tiểu Dương, Tiểu Lý đưa cơm, Trăn Trăn cũng chỉ bế cháu tã nọ, mệt .
Hơn nữa mấy ngày đầu trẻ con phân su, tã cứ vứt thẳng luôn, giặt, chẳng việc gì nặng nhọc cả.
Chờ khi viện còn bảo mẫu giúp giặt tã nữa, chị đừng lo."
Hai bên còn đang đùn đẩy thì Hy Tuấn Kiệt tiễn khách xong , thấy liền : "Mọi đừng nhường nữa, đêm nay con ở đây túc trực cùng Trăn Trăn, cứ về hết ạ."
Lý Lão Thái lập tức phản đối: "Thế , đàn ông con trai như cháu chăm trẻ con ?"
"Đây là điều con nên học mà bà.
Hơn nữa ban đêm còn dậy mấy , tuổi , dậy liên tục như thế e là cả đêm ngủ mất." Hy Tuấn Kiệt thấy Vương Tố Phân còn do dự liền thêm: "Sáng mai mang cơm đến thì con về ngủ bù, chúng phiên ."
Câu thuyết phục Vương Tố Phân, dù cứ vây ở đây thì ngày mai cũng chẳng còn tinh thần: "Vậy cũng , sáng mai sẽ đến sớm." Tuy nhiên, dù Hy Tuấn Kiệt thương Trăn Trăn hết mực, nhưng việc chăm sóc khác quả thực bao giờ, nên Vương Tố Phân vẫn yên tâm, nắm tay dặn dặn cách chăm sóc sản phụ và trẻ sơ sinh mấy .
Đến khi cả Trăn Trăn và Hy Tuấn Kiệt đều thuộc lòng như cháo chảy, bà mới chịu về.
Đóng cửa , trong phòng im ắng hẳn.
Hy Tuấn Kiệt kê chiếc giường xếp sát rạt giường bệnh.
Thay bộ đồ ngủ mang theo, đưa tay ôm Trăn Trăn lòng, thỏa mãn thở hắt một tiếng: "Cả ngày nay cứ ôm em mãi, mà đông quá, chẳng dám đưa tay ."
Trăn Trăn mỉm , rúc đầu l.ồ.ng n.g.ự.c Hy Tuấn Kiệt, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ lên lớp áo ngủ mềm mại của : "Em cũng thế, mấy lời thì thầm với lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-514.html.]
"Muốn gì nào?" Hy Tuấn Kiệt đầy vẻ nuông chiều Trăn Trăn.
Trăn Trăn dùng ngón tay mân mê cái cúc áo n.g.ự.c , dáng vẻ chút ngượng ngùng: "Chỉ là cứ nghĩ đến việc chúng bây giờ thực sự cha , em cứ thấy chút chân thực thế nào ."
Lời dứt, bỗng một tiếng oa oa phá tan bầu khí tĩnh lặng trong phòng, ngay đó đứa trẻ còn cũng theo.
Hy Tuấn Kiệt khẽ bật : "Lần thấy chân thực nào?"
"Chân thực !
Chân thực !" Trăn Trăn liên tục gật đầu: "Mau bế hai nhóc tì qua đây , tí xíu mà tiếng to ghê thật!"
Hy Tuấn Kiệt bế hai đứa trẻ lên giường, Trăn Trăn dậy, mỗi tay ôm một đứa.
Hy Tuấn Kiệt cẩn thận đỡ phía , chỉ sợ Trăn Trăn mỏi đau tay.
lúc mới thấy cái lợi của việc khỏe mạnh, Trăn Trăn cùng lúc ôm hai đứa nhỏ cho b.ú mà thấy mỏi tay chút nào, nhẹ nhàng cứ như đang cầm hai quả táo .
Trẻ con mới sinh chỉ quanh quẩn giai đoạn ăn xong ngủ, ngủ dậy ăn.
Hy Tuấn Kiệt bế hai đứa trẻ về nôi, tã mới xong xuôi mới yên tâm ôm lấy Trăn Trăn: "Được , tranh thủ lúc chúng nó im lặng thì ngủ sớm thôi."
Ban ngày Trăn Trăn ngủ một giấc nên giờ thấy buồn ngủ lắm.
Cô hai đứa trẻ trong xe nôi bên cạnh, khẽ đẩy đẩy Hy Tuấn Kiệt: "Anh xem, cặp long phụng nhà đặt tên là gì thì nhỉ?"
Chuyện cả hai nghiên cứu lâu, tên dự kiến đầy mấy tờ giấy mà vẫn chọn cái nào thực sự ưng ý.
Hy Tuấn Kiệt nghĩ đến chuyện cũng đau đầu.
Anh luôn cảm thấy cái tên vận cả đời nên chọn cái nhất.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
giờ con chào đời , thể cứ gọi mãi là Lão Đại, Lão Nhị .
Anh bàn với Trăn Trăn: "Hay là đặt cái tên cúng cơm gọi , chuyện tên chính để về nhà nghiên cứu tiếp."
Trăn Trăn đầu cặp song sinh đang ngủ say, tầm mắt rơi đống hoa quả chất đầy trong góc tường, thế là nghĩ ngay hai cái tên mụ: "Anh gọi là Tây Qua, em gọi là Bồ Đào!"